Công ty du lịch ‘biến mất’ trước ngày xuất ngoại của du khách

Nhiều khách đi tour công ty Anh Kiệt thông qua đại lý Yesgo đến trình bày để nhận lại tiền.

Nhiều khách đi tour công ty Anh Kiệt thông qua đại lý Yesgo đến làm thủ tục nhận lại tiền. Ảnh: An Nhơn

Ngày 31/7, dù trời Sài Gòn mưa rả rích kéo dài, nhiều du khách vẫn tìm đến trụ sở Công ty TNHH TMDV du lịch quốc tế Anh Kiệt có trụ sở trên đường Khánh Hội (quận 4) để tìm hiểu nguyên nhân công ty này liên tục hủy tour đi nước ngoài vào giờ chót mà không thông báo. Trong số này, có người là đại diện cho gia đình, nhóm bạn đã đóng nhiều tiền cho công ty Anh Kiệt để mua tour đi Singapore, Thái Lan…

Tuy nhiên, văn phòng công ty Anh Kiệt nằm ở tầng ba của tòa nhà đã đóng kín cửa, ngưng toàn bộ hoạt động, bên trong đồ đạc chỉ còn vài bàn ghế, vật dụng không đáng giá. Số điện thoại nhân viên tư vấn và đường dây nóng của công ty đều không liên lạc được. Nhân viên quản lý tòa nhà cho hay, công ty Anh Kiệt đã “biến mất” từ ngày 28/7, văn phòng bị công an niêm phong. Trước đó, ngày 29 và 30/7, đã có nhiều người đến “vây” trụ sở, tìm nhân viên và giám đốc công ty nhưng không gặp.

Không giấu được bức xúc, anh Lê Tấn Nam (48 tuổi) cho biết, ngày 21/7, gia đình anh mua tour của Công ty Anh Kiệt cho vợ và các con đi du lịch hè ở Thái Lan. Vợ anh đã đóng 22 triệu đồng cho 4 người đi tour năm ngày bốn đêm. Trước hôm đi một ngày, không thấy người của công ty du lịch gọi thông báo về chuyến đi như đã hẹn nên anh chủ động gọi cho nhân viên tên Duy, người trực tiếp giao dịch trước đó, nhưng không liên lạc được. Tìm đến trụ sở Anh Kiệt, anh Nam rất tức giận vì “vườn không nhà trống”.

Theo anh Nam, sợ bị lừa như nhiều trường hợp đã xảy ra, gia đình anh đã chọn kỹ và đặt niềm tin vào công ty Anh Kiệt nhưng cuối cùng cũng không tránh khỏi “bẫy”. “Kế hoạch, hành lý đã được gia đình chuẩn bị hết. Thấy các con háo hức với chuyến đi nên gia đình phải chữa cháy bằng việc mua tour du lịch ba ngày tại Nha Trang cho vợ và con”, anh cho biết.

Nạn nhân khác là Trần Cao Anh Dũng (quận 1) cho biết, hôm 22/7 sau khi xem website của Yesgo (đại lý của Công ty Anh Kiệt, thuộc Công ty Hotdeal) thấy giá tour Thái Lan sáu ngày năm đêm cho 8 người vừa túi tiền, chỉ hơn 40 triệu đồng nên quyết định chọn mua. Ngày khởi hành vào ngày 5/8 nhưng đến ngày 27/7, anh Dũng nhận điện thoại của nhân viên Yesgo báo dời chuyến đi lại vào ngày 30/7. “Sau đó họ tiếp tục thông báo hoãn đến ngày 10/8 với lời giải thích vì đối tác đã biến mất. Do công việc đã lên lịch nên tôi không thể thu xếp thời gian đi mà quyết định đòi lại tiền”, anh Dũng thở dài.

Trong khi đó, đoàn 12 người trong gia đình ông Quách Kiệm (64 tuổi) cũng đã chuẩn bị hành lý và thuê ôtô chở từ Bình Dương lên sân bay Tân Sơn Nhất để đi Thái Lan. Tuy nhiên, sát ngày đi, ông Kiệt và các thành viên trong đoàn hụt hẫng khi nhận thông báo hoãn tour từ nhân viên công ty Yesgo. “Giờ chúng tôi chỉ mong lấy lại số tiền 68 triệu đồng đã đóng”, ông Kiệm nói.

Không chỉ du khách, nhiều doanh nghiệp kinh doanh ôtô, công ty lữ hành nước ngoài… cũng đến công an phường 6, quận 4, trình báo bị công ty Anh Kiệt quỵt tiền. “Họ mua land tour (mua lại tour du lịch) của công ty chúng tôi để tổ chức cho 700 khách đi Campuchia dịp 30/4 và hẹn sẽ thanh toán một tuần sau khi về Việt Nam. Tuy nhiên, sau nhiều lần đến đòi, đến nay, họ chỉ trả được 41.000 USD, còn nợ hơn 10.000 USD. Lúc đầu, thấy văn phòng họ khang trang, chúng tôi đâu ngờ họ làm ăn như vậy”, ông Nguyễn Huỳnh Nhân Ái, Giám đốc Công ty du lịch Việt Hải cho biết.

Văn phòng công ty Anh Kiệt đóng cửa. Ảnh: An Nhơn

Văn phòng công ty Anh Kiệt đóng cửa. Hiện công an đã niêm phong trụ sở này, không cho người bên ngoài vào. Ảnh: An Nhơn

Theo giấy phép kinh doanh đăng ký tại Sở Kế hoạch – đầu tư TP HCM, Công ty Anh Kiệt do ông Võ Anh Kiệt (32 tuổi) làm giám đốc, hoạt động từ cuối năm 2012 trong các lĩnh vực văn hóa, truyền thông, du lịch (dịch vụ lữ hành)… Từ đầu tháng 3 năm nay, Công ty bổ sung thêm hoạt động trong lĩnh vực lữ hành quốc tế.

Bà Phạm Thị Phương Hạ, Trưởng phòng marketing của Yesgo cho biết đã làm đại lý cho Công ty Anh Kiệt từ hơn một năm nay. Tuy nhiên, từ ngày 26/7 trở đi, phía công ty Anh Kiệt bắt đầu hủy tour các đoàn du lịch nước ngoài như Thái Lan, Singapore, Campuchia mà không có lý do khiến khách hàng đều hoang mang. “Hơn 100 khách hàng đặt tour du lịch của của công ty Anh Kiệt qua Yesgo. Phía Yesgo cũng chuyển tiền hơn 1,2 tỷ đồng cho họ”, bà Hà cho biết.

Để đảm bảo quyền lợi cho khách và bảo toàn uy tín của Yesgo, ông Nguyễn Thành Vạn An, Giám đốc Yesgo khẳng định: “Tất cả các khách hàng đặt tour du lịch của công ty Anh Kiệt qua Yesgo sẽ được Yesgo ứng trước tiền bồi hoàn 100% cho khách hoặc chuyển dời tour qua các đối tác uy tín khác”. Tính đến chiều 31/7 đã có khoảng 40 trường hợp được Yesgo hoàn lại tiền.

Bà Minh Châu, quản lý tòa nhà nơi công ty Anh Kiệt thuê cho biết, công ty này thuê tầng ba của tòa nhà từ tháng 12/2013 với giá 7,2 triệu đồng mỗi tháng, cuối tháng 7 này thì kết thúc hợp đồng. Sáng 28/7 khi thấy nhân viên công ty tháo dỡ đồ chuyển đồ đi, bà hỏi thì họ nói công ty chuẩn bị chuyển sang văn phòng khác để tiện giao dịch. “Họ đóng tiền thuê nhà đầy đủ. Trước khi đi, công ty hoạt động giao dịch rất nhộn nhịp, không có dấu hiệu gì bất thường”, bà Châu cho biết.

Trung tá Vũ Văn Hoàn, Đội trưởng đội tổng hợp công an quận 4 cho biết, đến chiều 31/7, cơ quan này đã nhận được hơn 10 đơn trình báo của người dân về việc Công ty TNHH TMDV du lịch quốc tế Anh Kiệt biến mất kèm theo số tiền họ đã đặt tour, tiền thuê xe du lịch… “Chúng tôi đang phân loại để xem xét vụ việc và thông báo những ai là nạn nhân của công ty này đến công an phường 6 để trình báo sự việc”, trung tá Hoàn nói.

Trao đổi với VnExpress sáng 1/8, Giám đốc Công ty Anh Kiệt – Võ Anh Kiệt cho biết, ông không biết sự việc xảy ra ở công ty do đích thân dẫn một đoàn khách du lịch qua Thái Lan, từ ngày 26 đến 30/7. Thông thường trong những chuyến công tác như vậy, ông Kiệt thường để điện thoại ở chế độ quốc tế, thường xuyên liên lạc với nhân viên, chỉ đạo công việc ở nhà.

“Tuy nhiên lần này tôi lại không để chế độ đó, mọi người không liên lạc được mới nghĩ chúng tôi lừa đảo. Đến khi khách kéo đến công ty làm dữ quá, các nhân viên của tôi mới phải thu dọn máy móc, tránh bị đập phá, khiến mọi người tưởng chúng tôi trốn. Chỉ đến hôm qua xem Facebook tôi mới biết sự việc nên về giải quyết”, ông Kiệt nói.

Theo giám đốc Công ty Anh Kiệt, chỉ có 7-8 hành khách đăng ký trực tiếp với công ty và ông này đã liên lạc với họ hứa sẽ bồi thường, còn nếu ai muốn đi tiếp thì sẽ tiếp tục thực hiện tour. Về việc nợ tiền một số công ty du lịch, doanh nghiệp ôtô, ông Kiệt thừa nhận và cho biết “là đối tác làm ăn, chuyện nợ nần qua lại là bình thường”.

Liên quan đến 50 khách mua tour qua Yesgo, ông Kiệt nói rằng do công ty này nộp tiền cho Anh Kiệt không đúng hẹn, lúc tiếp nhận thì giá vé máy bay đã tăng cao (Anh Kiệt chuyên mua vé giá rẻ để tiết kiệm cho du khách) nên không thể thực hiện tour. Tuy nhiên, phía Yesgo phản bác cho rằng đã nộp tiền đúng hợp đồng cam kết chỉ có vài trường hợp nộp cận ngày khởi hành nhưng vẫn nằm trong điều khoản cho phép của hợp đồng.

An Nhơn

Lá nhân tạo có thể quang hợp như lá thật

silk-leaf-project-si.jpg

Chiếc lá nhân tạo có chức năng như lá thật trong tự nhiên. Ảnh: Royal College of Art

Chiếc lá nhân tạo của Julian Melchiorri được thiết kế theo dự án Silk Leaf. Nó có màu xanh sáng hơn so với lá cây thật, nhưng mang đặc điểm tương tự là chức năng quang hợp để tạo ra khí oxy, bằng cách hấp thụ ánh sáng, nước và carbon dioxide.

Lá nhân tạo có lục lạp được chiết xuất từ nhiên liệu protein trong sợi tơ. Do đó, khi được tiếp xúc với ánh sáng và nước, quá trình quang hợp và sinh oxy sẽ diễn ra bình thường. Với khả năng quang hợp, lá nhân tạo có thể được ứng dụng trong thiết kế nội thất, hệ thống thông gió ở các tòa nhà lớn, giúp bầu không khí trong lành hơn.

Ngoài lợi ích trong đời sống thực tế, các chuyên gia cho rằng lá nhân tạo có thể phù hợp với cuộc sống của phi hành gia trên vũ trụ. Cho đến nay, giới nghiên cứu chưa thể khẳng định rằng cây có thể tồn tại và phát triển trong môi trường không trọng lực.

“Cơ quan Vũ trụ Hàng không Mỹ (NASA) đang tìm kiếm giải pháp nhằm tạo ra khí oxy cho các nhiệm vụ không gian trong thời gian dài. Loại nguyên liệu này có thể cho phép chúng ta khám phá lâu hơn so với khả năng hiện nay”, RT dẫn lời Melchiorri cho hay.

Linh Anh

Xét nghiệm máu có thể dự đoán nguy cơ tự tử

blood2-2987878b.jpg

Thử nghiệm máu đơn giản có thể giúp các bác sĩ dự đoán nguy cơ tự tử ở người. Ảnh minh họa: Alamy

Trong nghiên cứu, các nhà khoa học thuộc Đại học John Hopkins phát hiện mối quan hệ giữa sự biến đổi của gene SKA2 với nguy cơ hiện thực hóa ý định tự tử ở người. Theo kết quả phân tích, gene SKA2 sẽ ngưng hoạt động ở những người có ý định tự tử và nồng độ hóa học ảnh hưởng đến chức năng của SKA2 ở những người này cao hơn so với bình thường.

Gene SKA2 được tìm thấy ở vỏ não trước trán của não bộ, chịu trách nhiệm kiểm soát nồng độ cortisol, một loại hormone căng thẳng và liên quan đến nhiệm vụ ngăn chặn các suy nghĩ tiêu cực, kiểm soát hành vi bốc đồng. Nếu không đủ SKA2 hoặc có bất kỳ biến đổi nào đó, cơ thể người không thể kiểm soát được cortisol.

Theo Telegraph, những sự thay đổi này có thể được phát hiện qua quá trình thử máu đơn giản và dự đoán khả năng tự tử với độ chính xác đến 90%. Nhóm chuyên gia cũng biết được một ai đó từng cố gắng tự tử hay không bằng cách quan sát mức độ SKA2, với độ chính xác 96%. Bằng cách này, các bác sĩ hay chuyên gia trị liệu có thể đưa ra phương án can thiệp phù hợp.

Tự tử là vấn đề liên quan đến sức khỏe tâm lý ở người nhưng có thể được ngăn chặn. Nghiên cứu mới này sẽ giúp các bác sĩ áp dụng biện pháp điều trị kịp thời và chính xác đối với từng trường hợp. Hoạt động thử nghiệm và kiểm tra sẽ tiếp tục được tiến hành trong thời gian tới.

Linh Anh

Ký ức tiếng mưa trên mái nhà tuổi thơ

Trời đang mưa rất to khi tôi bất chợt ngước nhìn ra bên ngoài ô cửa kính sau một ngày trời dán mắt vào màn hình máy tính, đánh vật với các chỉ tiêu, các biểu đồ, số thực hiện, số kế hoạch… Tôi chợt nhớ ra là rất lâu rồi mình chưa nghe tiếng mưa rơi.

Cha mất đột ngột khi tôi chưa tròn bốn tuổi, một hôm ông ngoại chèo ghe vô nhà nội đón hai mẹ con về. Chắc là do thương con gái và cháu nên ngoại không cho ở bên nội nữa, ngoại đón hai mẹ con về rồi cất cho cái nhà nhỏ ở phần đất bên hông nhà để ở.

Nói là nhà cho sang chứ hồi đó nhà ngoại tôi cũng nghèo lấy tiền đâu mà cất nhà. Sau khi đổ đất làm cái nền nhà xong, ông cùng với mấy người thanh niên trong xóm xách búa, xách cưa ra vườn đốn mấy cây gáo để làm cột, đốn vài cây tre để làm đòn tay, mái nhà thì lợp bằng lá dừa nước (còn gọi là lá tàu).

Ngoài ra, ông còn đóng thêm cái giường bằng tre để tối hai mẹ con tôi có chỗ ngủ. Đồ đạc quý nhất trong nhà chắc là cái tủ thờ ba tôi bằng gỗ cây xoài đã cũ.

Tôi nhớ nhất là những đêm mưa, nằm cho mẹ gãi lưng, nghe tiếng mưa rơi và chìm dần vào giấc ngủ, tiếng mưa rơi trên mái lá nghe thật dào dạt và trìu mến như tình thương của mẹ.

Hai mẹ con tôi ở được chừng năm sáu mùa lúa thì căn nhà bắt đầu xiêu vẹo, mái nhà mục gần hết, thấy vậy ông ngoại kêu hai mẹ con lên nhà lớn ở chung, tôi và mẹ ở gian nhà dưới, gian nhà này có cái nền lót gạch tàu đỏ au, đi mát lạnh bàn chân. Mái nhà thì lợp ngói móc hai lớp đã in dấu thời gian bằng những mảng rêu xanh, mùa nóng thì trong nhà vẫn mát rượi.

Lúc này những tiếng mưa đêm không còn dạt dào, trìu mến nhưng vẫn tạo cảm giác êm đềm dễ chịu bởi tiếng tí tách (không phải “thánh thót” như mưa thu của nhạc sĩ họ Đặng), đều đều của từng giọt mưa rơi trên mái ngói thời gian.

Tuổi thơ của tôi đã có bao đêm bồng bềnh trôi vào giấc ngủ từ những tiếng mưa đêm như thế. Ở được chừng bảy tám mùa lúa thì gian nhà mẹ con tôi ở cũng mục nát hết, lúc này xuất hiện phong trào thay thế mái ngói bằng mái tôn vì sự tiện dụng của nó, nhà ngoại tôi cũng không là ngoại lệ.

Toàn bộ mái ngói phủ đầy rêu xanh được dỡ bỏ và thay bằng mái tôn sáng loáng. Đến lúc này thì sự khó chịu bắt đầu, mỗi lần trời mưa dù lớn hay nhỏ thì ngồi trong nhà nghe cứ như là lúc máy bay cất cánh, nước tuôn ầm ầm ào ào ở trên đầu, trong nhà nói chuyện với nhau phải hét thật to, tivi mở lớn hết cỡ mà cứ như là coi phim câm. Tiếng mưa lúc này trở thành một sự tra tấn kinh khủng đối với tôi.

the-girl-in-the-rain-by-best10-7551-3482

Những tiếng mưa đêm trên mái nhà lá không bao giờ phai mờ trong tâm trí của tôi.

Ngày tháng trôi qua, khi từ từ giã quê nhà lên Sài Gòn đi học và tìm cơ hội đổi đời thì tôi bắt đầu không còn nghe thấy tiếng mưa rơi trên mái nhà nữa, bởi vì đi trong thành phố hôm nay càng ngày càng ít thấy những ngôi nhà ngói, giống như những căn nhà mái lá ngày càng mất đi ở vùng quê.

Nhà ở Sài Gòn bây giờ hầu như đúc mái bằng, ngồi trong nhà mà không nhìn ra ngoài thì họa hoằn lắm mới biết trời đang mưa. Cũng như ngay lúc này đây, tôi đang rất thèm nghe được tiếng mưa rơi hay nói đúng hơn là thèm ký ức của một thời tuổi thơ nghèo khó đã mất đi, phải chăng đây là cái giá của cuộc sống văn minh hiện đại?

Cuộc sống là như vậy đó, những tiếng mưa đã theo tôi từ tuổi thơ đến tận bây giờ, từ tiếng mưa dào dạt trên mái lá đến tiếng mưa tí tách trên mái ngói, rồi đến tiếng mưa ầm ào trên mái tôn và đến bây giờ thì không còn có thể nghe tiếng mưa rơi trên mái nhà được nữa thì mình bỗng dưng lại thèm nghe tiếng mưa rơi.

Có lẽ tôi đã già, ký ức rồi đây chắc cũng sẽ vỡ tan và nhạt nhòa như hạt mưa rơi trên mặt kính. Đúng là không gì có thể cưỡng lại được cái quy luật khắc nghiệt của thời gian, kể cả ký ức.

Xem thêm: Tháng sáu mùa thi và những cơn mưa bất chợt

Quảng Thanh Nguyên

Chia sẻ bài viết của bạn về kỉ niệm cuộc sống tại đây.

Bài học cuộc sống và niềm tin dòng điện

Cả nước đang trải qua đợt nắng nóng gay gắt đặc trưng của khí hậu nước ta. Trong ánh nắng chói chang ấy, chợt nhớ cuộc đời còn có những người thợ điện có cường độ làm việc rất căng thẳng nhưng luôn giữ vững niềm tin với cuộc sống, có những đường dây 500kV Bắc – Nam luôn hoạt động hết công suất để đem dòng điện đi khắp nơi phục vụ nhân dân.  

Trong cuộc đời của mỗi con người, dù là ai, bạn cũng được học những bài học bổ ích từ cuộc sống, từ những điều không có trong sách vở. Câu chuyện của tôi xảy ra đã 15 năm về trước, khi tôi còn là một cậu bé lớp 9. Đó là một bài học đáng nhớ và cũng là một dấu mốc lớn làm thay đổi cách nghĩ, cách sống của tôi. Vâng, chính là dòng điện, là những người tạo ra dòng điện đã thay đổi con người tôi. Từ một công tử con nhà giàu, xài tiền như nước, không biết tiết kiệm những đồng tiền do mồ hôi nước mắt cha mẹ làm ra, tôi trở thành một người sống có ý thức hơn, biết tiết kiệm hơn những thứ nhỏ nhất như điện.

Sinh ra ở thủ đô Hà Nội trong một gia đình khá giả, từ bé, tôi đã được cha mẹ yêu thương hết mực, được chiều chuộng, được ăn học tử tế. Có được những thứ mình muốn quá dễ dàng khiến tôi trở thành một đứa chẳng ra gì, tha hồ tiêu xài phung phí những đồ dùng mà cha mẹ mua cho. Ngay cả điện, nước, tôi cũng dùng hoang phí, không biết tiết kiệm. Đèn, quạt luôn chạy dù không sử dụng. Điều hòa, máy tính cũng vậy. Nhiều lúc, tôi còn cố tình bật hết đèn, quạt để làm trò vui. Cuối tháng, tiền điện gia đình phải trả lúc nào cũng ở mức vài triệu, vậy mà tôi vẫn không coi ra gì, mặc bố mẹ nhắc nhở.

cac-cong-nhan-nganh-dien-14067-5160-3793

Có những đường dây 500kV Bắc – Nam luôn hoạt động hết công suất để đem dòng điện đi khắp nơi phục vụ nhân dân.  

Cái lối sống tùy tiện, cái con người tự cao tự đại đó có lẽ vẫn tồn tại nếu như không có một biến cố mạnh mẽ. Cậu công tử tiêu xài hoang phí ấy đã nhận được một bài học đáng nhớ. Trong chuyến du lịch đến Đà Nẵng, theo thói quen, tôi bật hết các thiết bị điện trong khách sạn. Quạt quay vù vù, điều hòa lạnh toát, ti vi bật ầm ĩ. Ngay đến bình nóng lạnh và đèn ngủ cũng bị tôi bật to nhất dù trời đang sáng. Bà nội thấy vậy, lắc đầu rồi bảo tôi đi theo bà đến một nơi.

Bà đưa tôi ra ngoại thành, đến một cánh đồng có rất nhiều trụ điện lớn. Bà kể tôi nghe lịch sử của những chiếc cột điện này. Đó là khi nước ta đang trong tình trạng thiếu điện ở miền Trung và miền Nam. Đời sống bà con ở đó rất khó khăn, thiếu thốn. Điện thiếu nên thứ gì cũng thiếu, nhất là những vật phẩm liên quan đến điện, phải nhờ điện mới sản xuất được. Do thiếu điện nên những mặt hàng thiếu yếu của cuộc sống đắt đỏ, nhiều gia đình không có điện nên các bạn học sinh phải học bài trong ngọn đèn dầu tù mù chứ làm gì có nến. Bà bảo tôi luôn được sống trong cảnh sung túc, không bao giờ thiếu thốn điện nên không thể hiểu được nỗi khổ của người không có điện dùng.

Bà kể câu chuyện của gia đình bé Út ở một vùng quê nghèo tỉnh Bạc Liêu. Hằng ngày, do không có điện, ngồi học mà mồ hôi túa ra như tắm nhưng bạn vẫn cố học bài. Nhà có chiếc radio cũ nhưng không thể chạy vì thiếu điện, bạn đã phải đi nhặt ve chai kiếm tiền mua ắc-quy để được nghe đài. Còn sinh hoạt, nấu nước, tắm giặt thì khổ vô cùng vì hồi đó làm gì có máy nổ như bây giờ. Bà bảo điện năng không phải là nguồn năng lượng vô tận, nếu những người ở thành phố được ưu tiên sử dụng điện mà không biết tiết kiệm thì những người ở nông thôn, vùng sâu vùng xa sẽ không có điện để dùng. Nếu tôi cứ xài điện phung phí thì sẽ có lúc chính tôi sẽ phải sống trong cảnh thiếu điện.

Bừng tỉnh, tôi đã nhận ra rằng phung phí điện là không tốt. Tôi đã tìm hiểu về những công trình điện cao thế. Vì sao chúng lại có thể truyền tải điện từ nơi có nhiều điện đến những nơi thiếu điện và tôi đã thực sự hiểu ra sức mạnh, vai trò, sứ mạng của những đường dây cao thế kia, về ý nghĩa cuộc sống, về việc cần thiết phải có sự chung tay góp sức của cả cộng đồng mới có thể bảo đảm ổn định năng lượng điện cho toàn xã hội.

duong-day-truyen-tai-dien-1406-2250-5517

Bà bảo điện năng không phải là nguồn năng lượng vô tận, nếu những người ở thành phố được ưu tiên sử dụng điện mà không biết tiết kiệm thì những người ở nông thôn, vùng sâu vùng xa sẽ không có điện để dùng.

Càng tìm hiểu thì tôi càng thấy những đường dây 500kV đó thật đẹp đẽ biết bao. Cao lớn, hùng vĩ chưa đủ để tả hết công lao của đường dây đó. Chúng không phải tự nhiên mà có, đó là công sức, là mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao kỹ sư, công nhân, bộ đội và nhân dân góp sức xây dựng nên, là bản lĩnh của thế hệ cha anh đi trước, là biểu thị của tấm lòng vì nước, vì dân của các bậc lãnh đạo sáng suốt.

20 năm đã qua, đường dây 500kV Bắc – Nam ấy đã và đang phát huy vai trò to lớn trong việc đảm bảo điện năng cho đồng bào cả nước, góp công lớn vào sự phát triển kinh tế xã hội của đất nước, xứng đáng là một bản anh hùng ca của con người Việt Nam trong thời kỳ đổi mới của đất nước. Thời đại năng lượng khan hiếm, giá cả nhiên liệu leo thang từng ngày thì đường dây 500kV của nước ta là thế mạnh vô cùng to lớn, cả về kinh tế lẫn vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế.

Những người thợ điện cần cù chính là ngọn lửa tinh thần mãi rực cháy, mãi trường tồn của ngành truyền tải điện. Khó khăn, vất vả, thậm chí nguy hiểm nhưng người kỹ sư, thợ điện vẫn quyết gắn bó với nghề, vẫn dùng quyết tâm của chính mình vượt qua hiểm nguy gian khó. Thật đáng ngưỡng mộ khi các anh vẫn bám trụ trên cao chót vót, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ bất kể nắng hay mưa. Khâm phục biết bao khi thấy những đôi tay dù nứt nẻ, rớm máu nhưng vẫn kiên trì làm việc. Những đôi tay ấy đã khơi dòng năng lượng vô biên, những đôi tay ấy chưa đựng cả niềm tin cho cuộc sống tương lai ấm no hạnh phúc, chứa đựng cả bầu trời tinh thần người thợ điện.

duong-day-500kv-o-cu-chi-14067-7466-9418

Những người thợ điện cần cù chính là ngọn lửa tinh thần mãi rực cháy, mãi trường tồn của ngành truyền tải điện. 

Càng trò chuyện với những con người sống với dòng điện ấy, tôi càng thêm yêu năng lượng của tổ quốc hơn. Cuộc sống của họ hòa vào màu thiên thanh của trời, hòa vào tình yêu của đất, hòa vào niềm tin của con người. Hằng ngày, hằng đêm, đâu thể đếm được bao nhiêu lần các anh phải vất vả khắc phục sự cố, bao nhiêu lần các anh phải dầm mưa dãi nắng duy trì dòng điện cho bà con ổn định cuộc sống? Chợt thấy con người các anh quá mong manh giữa sức mạnh của thiên nhiên bao la, vậy mà anh em ngành điện đâu hề nao núng, vẫn một lòng thức đêm trực ngày, một lòng làm bạn với đường dây điện để hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

Những con người ngành truyền tải điện, luôn mang trong tim niềm tự hào vì được góp phần công sức nhỏ bé làm giàu cho đất nước, được chung tay tạo ra dòng lịch sử của ngành năng lượng yêu mến, được sống trong một gia đình lớn tràn ngập tình đồng đội, đồng chí, tình yêu mến của người dân. Họ ngày đêm chung sức, đồng lòng lao động để đem lại cuộc sống tốt hơn cho bao gia đình, giúp cho Việt Nam ngày càng giàu mạnh hơn, nâng tầm vị thế của quốc gia dân tộc trên trường quốc tế. Xin gửi tới các anh – những con người đưa dòng điện đến mọi nhà, từ trái tim tôi tấm lòng biết ơn sâu sắc.

Đinh Thành Trung

Đám đông đổ xô ‘hôi’ nhựa đường gây sốc cộng đồng

Sáng 29/7, công nhân của nhà thầu Phúc Lộc rải thảm bêtông nhựa lớp cuối cùng để hoàn thành tuyến Quốc lộ 1A đoạn qua xã Hồng Thủy, huyện Lệ Thủy, Quảng Bình. Tuy nhiên, công việc luôn bị gián đoạn vì người dân ra chặn xe rải thảm để lấy bêtông nhựa

Rồi họ lao vào tranh nhau xúc. Thậm chí, họ còn dùng xe cút kít xúc bê tông nhựa, chở đi từng xe đầy ắp. Nếu xe chở bê tông lăn bánh tiếp, họ cầm xẻng dọa, yêu cầu đứng yên. Ngoài ra, nhiều đoạn đá cấp phối được rải hoàn chỉnh người dân ở đây cũng dùng cuốc xẻng đào xúc đi.

Những hình ảnh này cũng  ngay lập tức gây tranh luận trong cộng đồng Vitalk.vn.

anh1-5360-1406703620.jpg

Lớp bêtông nhựa cuối cùng để hoàn thành mặt Quốc lộ 1A bị người dân lấy đi, để lại một hố rộng trên mặt đường. Ảnh: Quang Hà.

Xem thêm: Bị tai nạn nặng vẫn cố gắng đứng dậy giữ xe vì sợ bị “hôi của”

Trần Hưng tổng hợp

Ai xót thương cho tài xế vụ hôi bia

Ai xót thương cho tài xế vụ hôi bia 

Nếu không ai cứu, tài xế Hồ Kim Hậu phải đền bù số tiền 290 triệu đồng, tương đương với 7 năm làm việc không lương.

Chia sẻ bài viết của bạn về các vấn đề đời sống, xã hội tại đây.

Thanh niên bị chém đứt lìa cánh tay phải la hét hoảng loạn ở BV

Sau khi bị chém 1 nhát vào bụng, rồi cánh tay rơi xuống đất, anh quỵ ngã nhưng vẫn cố bò đi tìm tay của mình, sau đó thì ngất lịm đi. Bài viết được đăng tải từ báo Xahoi.

Thanh niên bị chém đứt lìa cánh tay phải la hét hoảng loạn ở BV

Thanh niên bị chém đứt lìa cánh tay phải la hét hoảng loạn ở BV

“Con sợ lắm, đang ngồi với mấy anh em thì bọn chúng lao vào chém người như chém chuối”, đó là câu nói đầu tiên khi Trần Tuấn Anh (19 tuổi, trú thôn Minh Phượng, phường Quảng Thọ, thị xã Ba Đồn, Quảng Bình) kể với mẹ khi tỉnh lại trên giường ở bệnh viện Trung ương Huế.

“Nó kể với tôi sau khi bị chém 1 nhát vào bụng, rồi cánh tay rơi xuống đất, nó quỵ xuống nhưng vẫn cố mò đi tìm cánh tay của mình, sau đó thì ngất lịm. Khi tỉnh lại thì đã nằm ở bệnh viện”, bà Dương Thị Diễn (53 tuổi, mẹ Tuấn Anh) cho biết.

Thanh niên bị chém đứt lìa cánh tay phải la hét hoảng loạn ở BV

Tuấn Anh đang nằm trong khu vực chăm sóc đặc biệt tại bệnh viện Trung ương Huế

3 nạn nhân khác bị chém cùng lúc với Tuấn Anh trong đêm 25/7 là Nguyễn Chiến Sĩ, Nguyễn Trọng Chiến, Nguyễn Xuân Nhất kể từ chiều cùng ngày, nhóm thanh niên quê ở phường Quảng Long đến nhà tìm Chiến và Sỹ để gây gổ nhưng không gặp.

“Chiều tối hôm đó, em vừa từ Đà Nẵng về rủ mấy anh em ra quán nước để hóng gió. Cả bọn đang ngồi thì cu Ba chạy xe chở theo Tuấn Anh ngang qua nên bọn em gọi vào ngồi uống nước cho vui. Tại đây có người nói là buổi chiều có nhóm người ở Quảng Long xuống tìm em và Sỹ. Sau đó có 6 thanh niên chạy xe máy đến quán rồi lao vào chém bọn em tới tấp. Em bị chém rơi cả 1 mảng thịt ở tay, mất máu nhiều nhưng vẫn cố thoát thân. Chạy được một đoạn, quay đầu nhìn lại thì thấy có đến 5 – 6 người vây chém Sỹ”, anh Nguyễn Trọng Chiến kể.

Chạy đến bờ sông, sợ bị truy sát nên Chiến gọi điện nhờ một cậu bé gần nhà ra cõng lên chiếc thuyền chèo qua sông để thoát thân. Còn Nguyễn Xuân Nhất bị chém đứt xương đòn gánh vẫn cố gắng chạy thoát. Riêng Nguyễn Chiến Sỹ bị vây chém đến 9 nhát vào người, nặng nhất là vết chém vào đùi trái làm đứt gân, mẻ xương, gục xuống mặc nhóm côn đồ lao vào đấm đá, chặt chém.

Thanh niên bị chém đứt lìa cánh tay phải la hét hoảng loạn ở BV

Nguyễn Chiến Sỹ bị chém 9 nhát, bị đứt gân chân, mẻ xương đùi

“Bọn chúng lao đến, tay cầm dao, rựa, kiếm nhật, miệng hô giết rồi chém bọn em liên tục. Em bị trúng một nhát vào giữa bả vai và cổ, đau lắm nhưng vẫn cố vùng chạy”, Nguyễn Xuân Nhất kể.

Riêng Trần Tuấn Anh bị chém sát vai, đứt lìa cánh tay phải và 1 nhát chém rất sâu giữa bụng.

Bà Diễn cho biết con trai sau khi được nối cánh tay, qua 4 lần truyền máu, sức khoẻ tạm thời phục hồi.

Tuy nhiên, thanh niên 19 tuổi này vẫn chưa hết hoảng loạn sau lần vô cớ bị chém nên lúc tỉnh lúc mê và thường xuyên hét lên trong khi đang ngủ.
Tuấn Anh là con trai duy nhất của ông Trần Văn Minh và bà Dương Thị Diễn. Hai ông bà sinh được 3 gái 1 trai, nhưng con gái thứ 2 bị mất vì tai nạn khi mới 20 tuổi. Chị gái đầu của Tuấn Anh lấy chồng làm nông ở huyện Lệ Thuỷ. Người con gái thứ 3 vừa tốt nghiệp Trung cấp Y vẫn chưa xin được việc làm, ở nhà phụ giúp mẹ chợ búa và nuôi cha bị bệnh ung thư.

Trước đây, khi chưa phát hiện bị bệnh, ông Minh đi phụ hồ, bốc vác để nuôi vợ con. Hai năm nay, những cơn đau dồn dập xuất hiện hành hạ khiến ông yếu đi, rồi các bác sĩ phát hiện ra khối u ung thư ở đại tràng. “Đi hết bệnh viện Trung ương Huế đến bệnh viện K (Hà Nội), tiền bạc tốn rất nhiều nên ông ấy quyết định về nhà, không nằm viện nữa. Thằng Tuấn Anh mới học hết lớp 11 thì nghỉ đi làm giúp cha mẹ. Nó sang tận Thái Lan làm bốc vác ở nhà máy nước đá và rất chăm làm, trong khi mấy đứa bạn đi cùng bỏ về nước hết cả. Hôm trước khi bị chém, nó còn nói với tôi là chuẩn bị sang Lào làm ăn tiếp để có tiền cho cha nó chữa bệnh, vậy mà…”, bà Diễn khóc.

Bà cho biết các bác sĩ nói do bị mất và khô tuỷ nên khả năng phục hồi cánh tay bị đứt của Tuấn Anh chỉ 30%.

Chiều 31/7, khi phóng viên đến giường bệnh của Trần Tuấn Anh tại Khoa Hồi sức cấp cứu ở tầng 6 bệnh viện Trung ương Huế, thanh niên này vẫn lúc tỉnh lúc mê. Còn 3 nạn nhân Chiến, Sỹ, Nhất đang được điều trị tại Khoa chấn thương chỉnh hình.

Sự việc xảy ra vào 11h30 đêm 25/7. Lúc này anh Trần Tuấn Anh (21 tuổi, trú thôn Minh Phượng, phường Quảng Thọ, thị xã Ba Đồn, Quảng Bình) đang ngồi cùng 6 người bạn tại quán nước mía trước cổng chợ Ba Đồn thì có nhóm khoảng 5 – 6 thanh niên chạy xe máy đến.

Nhóm của Tuấn Anh không để ý, vẫn ngồi chơi thì bất ngờ nhóm thanh niên cầm mã tấu, dao, kiếm lao đến chém tới tấp.

“Khi nhóm kia đang ngồi uống nước thì các thanh niên mới đến lao vào chém túi bụi làm 4 người bị thương, máu chảy khắp nơi. Có người bị đứt lìa cánh tay…”, anh Lê Quang Linh (24 tuổi, trú khu phố 5, phường Ba Đồn) – chủ quán nước mía – kể.

Trần Tuấn Anh bị chém sát vai, đứt lìa cánh tay phải và 1 nhát chém rất sâu giữa bụng.

Nguyễn Chiến Sĩ (26 tuổi, trú khu phố 4, phường Ba Đồn, thị xã Ba Đồn) bị chém 9 nhát, trong đó nặng nhất là vết chém vào đùi làm đứt gân, mẻ xương đùi bên phải.

Nguyễn Xuân Nhất (19 tuổi, trú khu phố 1, phường Ba Đồn, thị xã Ba Đồn) bị chém đứt lìa xương đòn gánh.

Nguyễn Trọng Chiến (25 tuổi, trú khu phố 1, phường Ba Đồn) bị chém vào bả vai gây chẻ cơ, đứt gân.

Rơi nước mắt với tâm sự bạn trẻ sập bẫy đa cấp

Những tâm sự thật của người trong cuộc khiến người đọc cảm thấy xót xa cho những thanh niên nhẹ dạ cả tin, nợ nần ngập cổ chỉ vì tham gia mạng lưới đa cấp. Bài viết được đăng tải lại từ báo Phụ Nữ Today.

Đa cấp là cụm từ không quá xa lạ với nhiều người. Hằng ngày, ngày giờ, chúng ta vẫn được nghe rất nhiều những câu chuyện đẫm nước mắt của nhiều người vướng vào nợ nần, đánh mất tương lai, người thân, bạn bè chỉ vì kinh doanh đa cấp. Thế nhưng, vẫn đang có không ít những người “mắc câu” để rồi khi nhận ra thì đã quá muộn.

Phunutoday xin trích nguyên lời tâm sự muộn màng của một thanh niên “trót dại” tham gia đa cấp. Mong các bạn cảnh giác hơn!

Rơi nước mắt với tâm sự bạn trẻ sập bẫy đa cấp

Những thủ lĩnh “tuyệt vời” của công ty đa cấp Thiên Ngọc Minh Uy.

“Xin chào các bạn, mình muốn viết một bài về bản thân và tâm trạng rối ren của mình. Thật sự rất đau khổ khi gặp dự án của một công ty bán hàng đa cấp. Mình biết dự án này cách đây 7 tháng. Ban đầu mình nghe một người bạn nói và khuyên mình nên làm vì nó thay đổi được số phận. Một tháng có thể thu nhập lên đến vài ngàn đô, và chỉ từ 3 đến 5 năm là kết thúc cuộc đời làm kinh tế. Thực ra mình không tin và không muốn nghe, vì xưa giờ đa cấp đã quá nổi tiếng là lừa đảo.

Những lúc mình nói vậy, bạn mình bảo: “Nếu nói đa cấp lừa đảo, vậy tớ đi”. Đó là câu hỏi rất thông minh của công ty khi đào tạo nhân viên của họ. Ai cũng vậy, vì họ biết chúng ta không thể nói theo cách của chúng ta để chứng minh được.

Và rồi hai tháng sau, người bạn đó quay lại, mặc đồ vest, mang giày bóng loáng và đưa những tấm hình đi Thái Lan về, chụp hình với những siêu xe. Bạn ấy nói hai tháng nữa bạn ấy được đi Tây Ban Nha, do công ty tài trợ. Thu nhập của bạn ấy hiện tại khoảng hơn 18triệu/tháng.

Mình quá kinh ngạc, cũng bắt đầu tin vì nhìn bạn ấy bây giờ rất bảnh, ăn nói lưu loát, bề ngoài thì rất bóng loáng. Mình bắt đầu tìm hiểu, lần đầu tiên ở một buổi hội thảo tại khách sạn, lúc đó bạn ấy cảm thấy chưa đủ thuyết phục với mình. Bạn ấy nói mình thu xếp đi Sài Gòn thì tham dự buổi lớn hơn, quy mô hơn. Mình cũng đi, vì mình nghĩ nếu là cơ hội, mình không muốn bỏ lỡ nó và mình tiếp tục thấy rung động.

Khi vào hội trường, mình được nghe nào là bác sĩ lên chia sẻ (mà sau này nghe kỹ mới nghĩ họ chỉ nói bác sĩ chứ khống nói ở bệnh viện nào). Rồi đủ thứ hết, mọi người ngồi dưới nghe nói Yes cũng Yes thêm ầm ầm. Mà lúc đó chắc họ cũng chưa thực sự hiểu gì. Nhưng mình cảm giác lúc đó mình bị thôi miên theo những gì họ nói, lòng mình rạo rực muốn thăm gia ngay và không còn nghi ngờ gì nữa.

Rơi nước mắt với tâm sự bạn trẻ sập bẫy đa cấp

Một nhóm đa cấp Thiên Ngọc Minh Uy đang sinh hoạt tại Hà Nội.

Trên đường về là buổi nói chuyện, chia sẻ về những gì nhận được. Mình thấy mọi người đa số là đi lần đầu tiên. Họ khóc có, cười có. Họ như một tín đồ của công ty và coi những người dẫn họ đi như là cha mẹ, ông nội… gì gì đó. Họ thấy biết ơn. Về đến nhà, hai hôm sau mình tiếp tục được bạn mình gọi ra quán cafe nói chuyện. Với tâm trạng rất hưng phấn, bạn ấy nói hùng hồn là chắc chắn mình sẽ làm được.

Bạn nói: “Có muốn thành công không? Đi để tận mắt chứng kiến và về làm sẽ nhanh thành công hơn”. Mình nghe cũng có lý và đăng ký đi ngay. Mình nhớ lúc ấy mình chẳng biết gì, chỉ nghe bạn ấy nói là đặt cọc tiền vé máy bay và tiền vé tham dự hội thảo ở Thái Lan tổng cộng là 5,5 triệu. Còn phải chuẩn bị thêm tiền để qua đó lo chi phí ăn ở. Mình quyết định làm liều, đi vay mượn được 8 triệu và đặt cọc ngay. Nửa tháng sau, mình đi Thái.

Qua đó, còn ngạc nhiên hơn nữa với những người lần đầu đi nước ngoài như mình. Hội trường phải đến gần 5.000 người đến từ đủ thứ nước, vì mình thấy rất nhiều là cờ của nhiều nước. Ở phía trước là 2 dãy siêu xe. Ngoài ra những âm thanh hô vang khẩu hiệu công ty được mọi người Việt Nam hét ầm ầm. Mình nghĩ, nếu là lừa đảo, không lẽ tất cả mọi người ở đây đều bị lừa, và tất cả họ đều ngu như tôi? Vậy là tôi tin… và từ đây, bắt đầu những tháng ngày đau khổ của tôi, tôi xin kể để mọi người có thể hiểu.

Về Việt Nam hai ngày, tôi nhận được điện thoại của bạn tôi hẹn ra quán cafe. Bạn tôi hỏi: “Sao rồi? Tin chưa?”. Tôi trả lời rất chắc chắn là tôi rất tin, và mong muốn được làm sớm. Lúc này bạn tôi mới nói, bây giờ bắt đầu, thì có 3 gói để bạn lựa chọn, thứ nhất là gọi 100pv (tương đương 4 triệu). Thứ 2 là gói 200pv ( tương đương 8 triệu) và gói VIP 500pv (20 triệu). Và hỏi tôi muốn tham gia gói nào?

Khi tôi hỏi kỹ từng gói, bạn tôi nói, gọi 100pv, và 200 pv chỉ là khách hàng thông minh sử dụng sản phẩm thôi, chứ không kiếm được tiền, tức là không có lương. Chỉ có gói 500pv thì tôi mới cơ hội nhận được lương mỗi tháng vài ngàn đô. Bạn ấy nói tôi hãy chọn đi, trong này không bắt ép ai hết.

Nói là không bắt ép, nhưng tôi vẫn bị phải vào gói 500pv. Tôi tìm đến công ty đa cấp là để làm, chứ đâu phải mua hàng sử dụng?

Trong đầu tôi bắt đầu có một sự nghi ngờ, và dường như bạn tôi nhận ra điều đó, nên nói qua chuyện khác, nào là trong này có anh chỉ chở chuối, khổ lắm. Mà bây giờ thu nhập gần 100 triệu. Không lẽ bỏ ra 20 triệu thôi để thay đổi tương lại cũng không muốn sao?

Rồi nói tới tư duy kém hơn ông xe ôm, xe ôm muốn chạy xe họ phải đầu tư mười mấy triệu để mua xe chạy. Và hàng tháng thu lại được có vài triệu, trong khi mình bỏ ra chừng đó, thu lại gấp bội lần, tại sao không?

Rơi nước mắt với tâm sự bạn trẻ sập bẫy đa cấp

Một vụ đánh nhau tại trụ sở công ty đa cấp từng khiến dư luận xôn xao.

Tôi nghe cũng có lý, dường như tôi bị cuốn theo những gì người ấy nói, và không còn là tôi nữa. Nhưng về đến nhà, tôi lại suy nghĩ, sao ban đầu bạn tôi nói để làm dự án này, không cần vốn? Không cần kinh nghiệm, và không có rủi ro? Nếu tôi bỏ ra 20 triệu mà không làm được sẽ thế nào? Tôi gọi điện thoại ngay cho bạn ấy để hỏi, bạn ấy cười to và nói với tôi: “Đó không phải là đầu tư!”. Đó là mình bỏ ra để mua sản phẩm về sử dụng cho riêng mình, có buôn bán gì đâu mà đầu tư? Vả lại ai cũng làm được, tại sao nói bản thân mình không làm được, tự tin lên?

Trong lúc đó, ai cũng bảo tôi coi chừng bị lừa, ba mẹ tôi thì la mắng và nói sẽ bị lừa cho mà xem. Nhưng tôi mặc kệ và đưa ra vài lý luận mà tôi học được ở công ty. Rồi tôi bắt đầu công việc nhanh chóng. Tôi hẹn những người mà tôi quen biết ra cafe để nói chuyện, và dĩ nhiên gần hai tuần uống nước đó, tôi phải tự trả, số tiến chi đã lên đến tiền triệu mà vẫn không ai đồng ý làm. Vì họ nói lừa đảo, tôi buồn lắm.

Lại liên hệ với người upline (người có cấp cao hơn trong công ty bán hàng đa cấp) của mình – bạn tôi nói: “Từ từ, cái gì cũng không vội vã được. Tôi chỉ cần tìm 5 người tham gia, vậy là giàu rồi. Nên 100 người tới hẹn, chắc chắn sẽ có 5 người đồng ý”. Tôi nghe lại thấy bùi tai. Những tháng ngày đó tôi rất khổ sở, vì tiền chi phí đã không còn. Nhưng bạn tôi lại nói, phải cố gắng vay mượn một ít, rồi từ từ mình trả, mình sắp giàu rồi.

Bạn tôi nói đầu tư vào ăn mặc, điện thoại, tóc tai để thật ra dáng. Vì mình làm dự án 4.000 USD cơ mà, phải thể hiện cho người ta tin, không lùi xùi được. Tôi nghe thấy có lý. Vậy là về nhà, tôi lại vay mẹ một ít tiền đi mua sắm ít quần áo. Đổi một chiếc điền thoại nhìn cho ra dáng.

Tôi cứ quyết tâm làm. Ngày nào cũng hẹn, cũng gặp. Nhưng chỉ vài người tham gia đi off xong, về họ lại từ bỏ. Tôi bắt đầu thấy lo lắng. Vì số tiền tôi vay để đi Thái, để vào gói 500pv, để cafe hẹn gặp,… đã lên đến con số gần 30 triệu. Tôi biết làm gì để trả nợ đây?

Đang lo lắng thì bạn tôi lại hẹn gặp, nói bây giờ đã qua tháng mới, tháng này chắc chắn sẽ tuyển được người, và có thu nhập. Nhưng nếu muốn có thu nhập, phải tham gia vào gói duy trì 200pv mỗi tháng, tương đương 8 triệu nữa. Trời ơi, sao bây giờ bạn mới nói cho tôi biết? Tiền đâu ra để tôi tiếp tục đây? Bạn tôi nói, ráng đi, đây là quy định rồi. Chỉ một thời gian ngắn nữa, chỉ cần ba người tham gia, là tôi sẽ có thu nhập rồi. Và bạn tôi khoe lương tháng này của nó là được 24 triệu.

Tôi nghĩ bây giờ phóng lao phải theo lao thôi. Ban đêm nằm nghĩ có lẽ tôi đã bị lừa, ban đầu nói là không cần vốn. Sau đó đùng một phát phát thông báo nộp 20 triệu. Nói là chỉ tham gia một lần trong đời làm kinh doanh thôi, bây giờ lại mọc ra 8 triệu nữa. Tôi biết kiếm ở đâu? Tôi trằn trọc, nhưng tự dối lòng là không đâu, không bị lừa đâu. Vì mọi người người ta làm được vậy cơ mà.

Rơi nước mắt với tâm sự bạn trẻ sập bẫy đa cấp

Kinh doanh đa cấp làm khổ biết bao nhiêu người.

Mỗi lần đi hội thảo là mỗi lần về hưng phấn. Sau này tôi mới nghĩ hay nói chuyện với upline như là bị thôi miên, là phải làm theo ý họ… Có lẽ là vậy. Bắt buộc phải đi nếu muốn nhanh thành công và có tiền trả nợ.

Một lần nữa tôi bị cuốn theo chiều gió, tôi về tiếp tục vay mượn, thêm 8 triệu nữa để thu xếp đi Thái lan lớp đào tạo. Mà bạn tôi nói là không phải ai cũng đi được, phải xét, và bạn tôi xin mãi mới được 1 xuất cho tôi đi. Giá vé tham gia là 7 triệu , cộng với tiền máy bay nữa là 10 triệu.

Lạy trời, tôi quyết định chai mặt đi vay tiền. Lúc đó gặp các bạn trong nhóm upline, ai cũng nói hồi đó họ cũng khó khăn y như vậy. Có người phải cầm xe, bán hết những gì họ có để tham gia, và bây giờ họ đã có tất cả. Tôi lại tin và tiếp tục mắc sai lầm.

Đi Thái Lan về được nửa tháng, tôi lại bị upline hối thúc hoàn thành gói duy trì 200pv, phải thật nhanh trước ngày 12 của tháng thì mới được học lớp làm thủ lĩnh… Đối với tôi, thời gian khi tôi tham gia vào công ty bán hàng đa cấp quay vòng đến chóng mặt. Lúc này đã có hai bạn tham gia vào gói 500pv của tôi. Tôi mừng lắm, nhưng lại xoay tiền để duy trì, cafe, và những khoản khác. Tôi lại phải cầm cố chiếc xe của mình lấy 10 triệu.

Lúc này tôi nghĩ tôi đã đánh đổi cả cuộc đời tôi, vì nếu thất bại, gia đình, bạn bè sẽ cười tôi. Và tôi không còn tiền để trả nợ. Vậy là số tiền tôi đầu tư vào công ty bán hàng đa cấp đã lên gần 60 triệu. Tôi không nghĩ nó nhiều đến vậy, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm ra con số ấy.

Rồi một ngày, tôi đến một quán cafe để hẹn một người mới. Trong lúc ngồi chờ đợi, tôi nghe sau lưng một câu chuyện, một câu chuyện làm tôi khóc. Tôi bừng tỉnh, nhưng đã quá trễ.

Một người phụ nữ trông rất sành điệu (theo kiểu cao bồi thôn), tay sục sục một chai nước màu xanh, mà tôi biết đó là diệp lục, là người cùng công ty đa cấp. Chị ta gọi điện thoại cho một người:

“Chị có muốn thành công không? Có muốn có tiền trả nợ không? Có muốn con chị được đi học Đại học không? Nếu có thì hãy nhanh lên. Thu xếp đưa em 20 triệu để em lấy hàng. Và đăng ký thành viên VIP cho chị. Và chị tuyển được 5 người, là lúc đó thu nhập của chị không dưới 20 triệu đâu.

Tin em đi, không lẽ em mà lại đi lừa chị sao? Không tin em sao? Mình cùng nhau làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn mà chị”.

Bên máy bên kia ầm ừ gì đó, rồi chị này tắt mày cười ha hả lên, nói với chị ngồi bên cạnh: “Em lừa được bà Phương rồi chị à, thế là thêm một con nhạn đã bị lừa. Thôi thì thông cảm nhé, vì cuộc sống cả thôi, chị ráng mà đi lừa lại người khác để kiếm cơm”.

Nói xong chị ta lại cười ha hả. Lòng mình bắt đầu nóng rực lên, nước mắt ừng ực chảy ra. Nhắn tin cho bé khách hàng nói hủy cuộc hẹn, để ngồi nghe tiếp câu chuyện. Nghe chị ta kể về thành tích mới 6 ngày lên được chức director. Mình nghe quen quen, quay lại nhìn… Thì ra đó là chị T.T.C, người hôm hội thảo đã lên chia sẻ thành công. Nói trong nghẹn ngào, và làm mình khóc một trận: “Không ngờ bây giờ lại trở thành cáo đến vậy”.

Nghe ngóng tiếp câu chuyện, mình nghe chị này bảo chuẩn bị đi Thái Lan tham gia hội thảo, nhưng em không tốn đồng nào đâu nhé. Thế chị kia mới hỏi sao đi nước ngoài lại không tốn? Chị T.T.C mới kể: “Chị biết không, vé tham dự chỉ tầm 1,7 triệu – 1,8 triệu thôi. Nhưng em cứ hô lên là 2,5 triệu thế là chúng nó nộp cho em. Chúng nó đâu gì về tiền đâu, chỉ có upline như em là biết đích thực là bao nhiêu thôi.

Vì qua đây, chỉ phát cho cái thẻ để ra vào, chứ có ghi tiền bạc gì đâu. Thế là chúng em qua đó chỉ cần dắt theo tầm chục người là có tiền ăn xài thả ga, mà ăn sang nhé! Tiền của chúng nó cả, vậy mà đứa nào cũng tấm tắc: “Upline sài sang thế này chắc lương cao lắm. Em chỉ cười, mà trong bụng cười đến tung cả ruột. lũ ngu!”

Trời đất, nghe đến đây, tim tôi như đập muốn tung lồng ngực. Ngày đó tôi cũng nộp tiền đi Thái là 2,5 triệu – là tiền tôi đi vay, đi mượn. Vậy mà người ta nỡ làm vậy. Tôi bắt đầu ôm mặt khóc. Khóc vì mình ngu, mình đã bị lừa. Ráng chịu đựng, tôi ngồi nghe tiếp xem chị này nói gì nữa. Chị tiếp tục: “Người này lừa người kia, người đi trước lừa người đi sau. Khi họ đã tham gia là không dứt ra được, vì phải cố mà đi lừa để có tiền mà trả nợ. Ai vào đây cũng nợ nần thôi, lấy tiền đâu ra?”

Tôi nước mắt ngắn, nước mắt dài ra về. Trời lại mưa, tôi mặc kệ. Tôi vừa đi vừa khóc, nhận ra một giá trị ở công ty đa cấp là “lừa đảo mới tồn tại được”.

Còn nhớ một câu mà người nói: “Họ cười tôi, vì tôi không giống họ. Tôi cười họ, vì họ quá giống nhau”. Đúng, tôi đã bị cười là những người như tôi quá ngu, để họ ăn tiền của chúng tôi và còn cười vào mặt chúng tôi. Vì chúng tôi quá ngu giống nhau.

Về đến nhà, một đêm tôi không ngủ được. Tôi suy nghĩ có nên dừng lại hay tiếp tục? Dừng lại, tiền đâu tôi sẽ trả nợ? Tiếp tục, thì tôi lại phải đi lừa người khác? Để họ sẽ khốn đốn như tôi bây giờ?Sau một đêm, tôi quyết định dừng lại. Tôi không thể nhẫn tâm đi lừa những người người tội nghiệp kia được. Họ đều là những người có hoàn cảnh khó khăn. Nếu họ không lừa ai được, thì tiền đâu mà họ trả nợ?

Và liệu tôi lừa được họ vào hệ thống, tôi có ăn ngon, ngủ yên với đồng tiền khốn khó của họ không?Dừng lại thôi! tôi bắt đầu không tham gia, không liên lạc với ai nữa. Rồi xin một công việc đi làm, hẹn những người cho tôi vay là tôi sẽ cố gắng làm và trả nợ cho họ. Tôi thú nhận “tôi đã bị lừa”.

Hên là mọi người đều là người thân, họ thông cảm và cho tôi khất nợ. Bây giờ gần Tết rồi, tiền bạc tôi không còn một đồng, xe cộ thì cầm cố, hàng tháng phải đóng tiền lời. Tôi đau khổ lắm.

Tôi mong những người chuẩn bị bước vào công ty đa cấp hay đã bước lỡ rồi, thì hãy suy nghĩ thật kỹ. Người đầu tiên mà công ty hướng dẫn bạn đầu tiên nên tuyển dụng là những người thân quen nhất… Đừng làm vậy với người thân, bạn bè của mình, tàn nhẫn lắm.

Rơi nước mắt với tâm sự bạn trẻ sập bẫy đa cấp

Chất lượng sản phẩm của các công ty đa cấp chỉ là… thổi phồng?

Công ty bán hàng đa cấp, làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn hay làm cho cuộc sống đau khổ hơn? Tôi mong các bạn nhận được qua bài viết này, và tìm hiểu thật kỹ trên báo chí. Báo chí, tivi đã đưa hết lên rồi, đừng sai lầm mà bước vào vòng luẩn quẩn này nữa.

Có thể một số bạn làm trong hệ thống công ty bán hàng đa cấp khi đọc bài này sẽ chửi tôi là thất bại nên nói lung tung? Các bạn sẽ hỏi tôi đã sử dụng sản phẩm chưa? Có tin sản phẩm không? Tôi xin trả lời luôn: Tôi đã sử dụng tất cả.

- Đối với bột diệp lục, tôi uống gần 4 tháng rồi. Vẫn không thấy gì thay đổi như quảng cáo. Tới tháng tôi vẫn đau bụng kinh bình thường, mụn vẫn mọc đều đều.

- Duy nhất có trà thải độc ruột là như quảng cáo là thải độc tố ra hết. Tôi ngoài cảm thấy uống vào là đi toilet cả ngày, không biết là có thải độc gì không? Chắc là có, vì chỉ thấy ở toilet liên tục.

- Tôi rất ốm, uống đã hết 3 hộp bổ sung đạm nhưng vẫn không thấy béo lên 1 kg nào.

- Chị gái tôi rất mập, cho uống hết 3 hộp giảm cân hết 6,6 triệu, 3 hộp nhuận tràng mà giảm được có 1,5kg. So với quảng cáo là giảm 5,7cm vùng bụng…

- Đạm đậu nành cũng vậy, uống thì dở mà rất đắt. Một hộp đậu nành gần cả triệu bạc. Uống được nửa tháng là hết rồi, thử hỏi nửa tháng uống đậu nành mà hết gần 1 triệu, vậy người ta uống đậu nành nguyên chất còn to hơn. Tất cả chỉ là giả dối, nói quá sự thật.

Tôi lạy các công ty bán hàng đa cấp, tội chúng tôi lắm! Đừng làm cho cuộc sống của chúng tôi khổ hơn nữa”.

Người đàn ông nghèo bỗng phát tài vì trúng “kho báu” cổ

Trước kia gia đình ông nghèo lắm thiếu thôn mọi thứ nên phải vay nợ khắp nơi để cầm cự qua ngày nhưng từ khi ông Mai Seo Của đào được hũ bạc cổ quý hiếm, gia đinh bỗng phất lên chông thấy. Bài viết được đăng tải từ báo Khampha .

Vốn là một gia đình thiếu thốn trăm bề, thậm chí vào cuối vụ còn phải vay nợ khắp nơi để cầm cự qua ngày, nhưng chỉ sau một lần tình cờ đào được hũ bạc cổ quý hiếm, gia đình ông Mai Seo Của (55 tuổi) bỗng phất lên trông thấy.

Bí ẩn “kho báu” cổ

Đến thời điểm này, ông Mua Seo Của (55 tuổi) ở thôn Sìn Trù, xã Nặm Sín (huyện Si Ma Cai, tỉnh Lào Cai) vẫn còn run rẩy kể về ngày mình bỗng dưng nhặt được hũ bạc ở khu vực giáp ranh biên giới. Một số ít người biết được chuyện gia đình ông Của tìm được “kho báu” vẫn bán tín, bán nghi cho rằng đây là cổ vật mà người Trung Quốc để lại, rất có thể đã bị yểm bùa.

Người đàn ông nghèo bỗng phát tài vì trúng kho báu cổ

Người đàn ông nghèo bỗng phát tài vì trúng kho báu cổ

Những đồng bạc mà gia đình ông Của nhặt được.

Theo lời kể của ông Của, cách đây gần 3 năm, khi đó vào khoảng tháng 2/2011, trong lúc vào rừng đi hái rau lợn cùng vợ thì ông bất ngờ phát hiện một thỏi bạc kỳ lạ, bên trong có khắc chữ Hán.

“Khi đó, tôi đang mải mê hái rau lợn, bỗng nghe một tiếng “cạch”. Tôi bất ngờ nhìn thấy một vật gì đó trắng và rất sáng. Đó là một thỏi bạc hình chiếc thuyền, khắc chữ Trung Quốc. Sau đó, tôi gọi vợ đến xem, rồi chúng tôi lần mò quanh khu vực này thì phát hiện một chiếc hộp, bên trong chứa đầy bạc, với đủ loại, mang về cân thì được hơn 10kg”, ông Của kể lại chuyện hôm đó.

Người đàn ông nghèo bỗng phát tài vì trúng kho báu cổ

Ông Của kể lại chuyện nhặt được hũ bạc.

Lúc đó, cả nhà ông Của họp lại, thống nhất không lộ tin đào được hũ bác ra ngoài để sự tránh sự dòm ngó, rồi trộm mất “kho báu” mà gia đình đã may mắn tìm thấy. Tuy nhiên, sợ hũ bạc cổ mang đến tai họa vì có thể nó bị yểm bùa, nên gia đình ông Của đã nhờ thầy cúng ở xa về gỡ bùa và giải hạn.

Phát tài vì trúng “hũ bạc”

Một số người dân ở địa phương cho biết, trước đây, gia đình ông Của vốn rất nghèo khó, vì cha mẹ sinh nhiều con nên ruộng đất sau khi con cái lập gia đình chia ra được chẳng là bao. Bởi thế, quanh năm suốt tháng, gia đình ông phải sống trong tình trạng thiếu ăn, thiếu mặc.

Kể từ khi “trúng” hũ bạc, gia đình ông Của đã bí mật nhờ người liên hệ với một số thợ đồ cổ từ TP. Lào Cai và đã bán số bạc nhặt được với giá khá cao. Khi bán gần hết số bạc trên, gia đình ông thu được gần 100 triệu. Sau đó, ông Của đã bàn bạc cùng gia đình mua ruộng đất và thay mới toàn bộ đồ đạc trong gia đình.

Người đàn ông nghèo bỗng phát tài vì trúng kho báu cổ

Nơi ông Của đào được bạc.

Bà Giàng Thị Tăng (vợ ông Của) cho biết: “Chúng tôi may mắn tìm được hũ bạc hôm đó nên cuộc sống giờ đỡ hơn, chứ như ngày trước thì gạo với mèn mén cũng không đủ ăn. Ban đầu vợ chồng tôi định giấu kín chuyện, nhưng sau đó có nhiều người lên mua bạc, nên hàng xóm hỏi chúng tôi mới nói. Tính đến bây giờ cũng gần 3 năm rồi, bạc cũng đã bán gần như hết, nê chẳng phải giấu nữa”.

Kể từ khi biết tin gia đình ông Của đào được số bạc có khắc chữ Hán, nhiều người cho rằng hũ bạc có thể là của người Trung Quốc thời xa xưa để lại. Tuy nhiên, trong “kho báu” mà ông Của tìm được, còn có cả đồng bạc hình tròn thời Pháp, nên nhiều người nhận định, có thể trước đây đã có gia đình giàu có sống ở đây, nhưng vì chiến tranh loạn lạc mà bỏ chạy gấp nên họ đã chôn bạc ở đây, sau đó vì lí do nào đó mà họ không thể quay lại lấy.

Ông Vừ Già Khứ (75 tuổi) cho biết: “Chuyện gia đình ông Của tìm được hũ bạc là may mắn, có thể hũ bạc đó là do các cụ thời xưa để lại. Vì hồi còn nhỏ, tôi cũng nghe bố tôi nói về đỉnh núi mà hiện chúng tôi đang ở chỉ toàn là những người giàu có ở. Có lẽ vì lí do nào đó mà họ đã bỏ đi và không thể mang theo tài sản. Chuyện của gia đình anh Của nhặt được bạc cũng chỉ là một trường hợp bình thường. Trước đó cũng đã có nhiều người tìm thấy bạc, nhưng số lượng không nhiều như gia đình Của”.