Ông Đặng Ngọc Tùng: ‘Năm sau, lương tối thiểu phải tăng lên 3,4 triệu đồng’

- Thưa ông, vì sao Tổng Liên đoàn lao động (TLĐLĐ) đề nghị mức lương tối thiểu vùng I của người lao động vào năm 2015 phải ở mức 3,4 triệu đồng mỗi tháng?

- Có nhiều lý do để chúng tôi đưa ra mức lương tối thiểu mỗi tháng vùng I của người lao động phải ở mức 3,4 triệu đồng, vùng II: 2,9 triệu đồng, vùng III: 2,6 triệu đồng và vùng IV: 2,3 triệu đồng. Nhưng lý do quan trọng nhất là kết quả khảo sát về mức sống tối thiểu của người lao động năm 2014 so sánh với tiền lương tối thiểu vùng năm 2014 cho thấy, tiền lương tối thiểu vùng I mới đạt 67,6% mức sống tối thiểu; tương tự vùng II đạt 70,1%; vùng III đạt 70,6% và vùng IV cũng mới đạt 76,6%. Như vậy tiền lương tối thiểu vùng năm 2014 còn thấp hơn 25,4% – 32,4% nhu cầu sống tối thiểu.

tung3gif-7364-1406743752.gif

Ông Đặng Ngọc Tùng:” Phải tăng lương tối thiểu để đáp ứng nhu cầu sống của người lao động”. Ảnh: VTC

Thu nhập của người lao động còn thấp, trong khi giá sinh hoạt ngày càng tăng (CPI: năm 2013 tăng 6,6%, 6 tháng đầu 2014 tăng 4,77% so với cùng kỳ năm 2013). Điều đó khiến tiền lương thực tế có xu hướng giảm, đời sống người lao động càng khó khăn hơn.

- Lộ trình tăng tiền lương tối thiểu vùng cho người lao động đến năm 2017 đã được xây dựng. Ông đánh giá thế nào về lộ trình này nếu đề xuất của TLĐLD không được chấp thuận?

- Kết luận số 23-KL/TW của Trung ương về lộ trình “Điều chỉnh mức lương tối thiểu khu vực doanh nghiệp nhanh hơn để đến năm 2015 đạt mức nhu cầu tối thiểu” là căn cứ quan trọng để thực hiện điều chỉnh mức lương tối thiểu vùng. Thực tế cho thấy, tình hình kinh tế xã hội còn tiềm ẩn nhiều yếu tố khó dự báo trước. Do đó, không thể thực hiện tiền lương tối thiểu vùng đạt mức nhu cầu tối thiểu vào năm 2015.

Tôi cho rằng, từ nay đến năm 2017 cần có lộ trình để thực hiện. Lộ trình điều chỉnh tiền lương tối thiểu vùng từ năm 2015 đến 2017 như sau: Năm 2015: Phương án I đạt 80%, Phương án II đạt 83% nhu cầu sống tối thiểu vùng; tương tự năm 2016 đạt 90% và năm 2017 đạt 100%.

Nếu trong năm 2015, chúng ta không tăng lương tối thiểu vùng đạt được ở mức như phương án I (80%), thì năm 2017 không thể đạt được ở mức 100% – nghĩa là đạt mục tiêu lương phải đủ đáp ứng nhu cầu tối thiểu của người lao động. Điều đó cũng có nghĩa lộ trình tăng tiền lương tối thiểu vùng sẽ “phá sản”.

- Người công nhân hầu như chỉ có duy nhất nguồn sống từ lương, nếu không quy định tăng mức lương tối thiểu hợp lý, cuộc sống của họ sẽ như thế nào?

- Nghị định số 182/2013 của Chính phủ quy định từ 1/1/2014 mức lương tối thiểu vùng áp dụng đối với doanh nghiệp như sau: Mức 2.700.000 đồng mỗi tháng áp dụng đối với doanh nghiệp hoạt động trên địa bàn thuộc vùng I; Mức 2.400.000 đồng áp dụng đối với vùng II; Còn vùng III và vùng IV lần lượt là 2.100.000 đồng và 1.900.000 đồng.

Tuy nhiên tại TP.HCM và Hà Nội, có những doanh nghiệp ký hợp đồng với người lao động mức lương đã là 2.900.000-3.000.000 đồng mỗi tháng chưa kể các khoản khác như chuyên cần… Điều này chứng tỏ mức lương tối thiểu vùng đang áp dụng đã lạc hậu. 

Nửa đầu năm nay, Viện Công nhân và Công đoàn đã khảo sát về vấn đề tiền lương, mức sống tối thiểu với 1.500 CNLĐ tại 60 doanh nghiệp ở 12 tỉnh, thành. Kết quả cho thấy,  vùng I đạt 3.990.000 đồng, vùng II: 3.423.000 đồng, vùng III: 2.973.000 đồng và vùng IV là 2.481.000đ. Mức này chỉ đáp ứng 69-77% mức sống tối thiểu theo vùng.

- Lương công nhân tăng sẽ tăng sức mua, tuy nhiên giá cả cũng có thể sẽ tăng theo. Ý kiến của ông về vấn đề này thế nào?

- Vấn đề kích cầu phụ thuộc vào nhiều yếu tố, trong đó có sức khỏe của nền kinh tế, tình hình sản xuất kinh doanh của các doanh nghiệp… Nhưng, tôi cho rằng,  việc người lao động có thu nhập cao cũng là một yếu tố góp phần tăng sức mua. Và ở mức độ nào đó, điều này có lợi cho tiêu thụ sản phẩm của doanh nghiệp. Tuy vậy, thường thì lương tăng thì giá lại tăng. Cho nên, việc tăng lương cần phải song hành với kiềm chế, kiểm soát được lạm phát. Đừng để lương chưa tăng mà giá đã tăng.

Tóm lại, quan điểm của Tổng LĐLĐVN về tăng lương tối thiểu vùng cho NLĐ phải thực hiện theo đúng quy định của pháp luật. Cụ thể là thực hiện theo đúng Điều 90, 91 của Bộ luật Lao động (sửa đổi) đã được quốc hội thông qua. Và căn cứ vào các quy định này, chúng ta cần phải thực hiện đúng lộ trình tăng lương tối thiểu, phải làm cho tiền lương tối thiểu đáp ứng được nhu cầu sống tối thiểu của NLĐ vào năm 2017.

Kỳ Duyên

Cực quang nhìn từ vũ trụ

Các cung cực quang có thể gần như đứng im, sau đó bắt đầu “nhảy múa” và đổi hướng. Nó có thể có hình dạng loang lổ hoặc đốm ánh sáng nhấp nháy. Phần lớn cực quang có màu vàng ánh lục, các tia trên cao có màu đỏ, hoặc cũng có trường hợp tia cực quang tạo ra màu lam nhạt. Trong ảnh là các dải ánh sáng xanh, đỏ, vàng kỳ ảo trên bầu trời Alaska.

5 điều chưa thể lý giải bằng khoa học

yawning-9130-1406712866.jpg

Ảnh minh họa: Wikimedia Commons

1. Ngáp

Ngáp là một phản xạ vô điều kiện và phổ biến của con người và nhiều loại động vật, với biểu hiện thông thường là há miệng rộng và thở hơi ra thật dài. Phản xạ này còn có thể “lây truyền” từ người này sang người kia.

Nhiều ý kiến được đưa ra xung quanh nguyên nhân và mục đích của hiện tượng ngáp ở người, tuy nhiên dường như chưa có nghiên cứu chuyên sâu mang tính khoa học. Một số giả thiết cho rằng, ngáp có thể giúp xoa dịu hoạt động quá tải của não bộ hay kiểm soát nhiệt độ của não, bằng cách tăng lượng máu lưu thông được truyền đến hàm, cổ, các xoang rồi sau đó loại bỏ nhiệt từ lượng máu này khi hít thở sâu. Tuy nhiên, phản xạ ngáp được cho là xuất hiện ít hơn vào thời tiết nóng, khi không khí ít có khả năng làm mát cơ thể.

Theo một giả thiết khác, ngáp có thể là một tín hiệu dấu hiệu đánh thức con người và giúp chúng ta tỉnh táo hơn. Về sự lan truyền ngáp, các nhà khoa học cho rằng, đây có thể là cách thể hiện sự thấu cảm giữa người với người. Tuy nhiên, một nghiên cứu khác lại đưa ra kết luận trái ngược.

2. Ma

Theo kết quả khảo sát của CBS News năm 2005, 48% công dân Mỹ tin rằng ma có tồn tại, trong đó hầu hết phụ nữ đều tin vào điều này. Một phần năm trong số những người được phỏng vấn cho biết, họ từng nhìn thấy hoặc cảm thấy sự hiện diện của ma.

Các nhà khoa học hiện đại chưa từng nghiên cứu sâu về chủ đề này, tuy nhiên nhiều giả thiết gây tranh cãi về ma quỷ vẫn còn tồn tại đến nay. Hạ âm, loại âm thanh có tần số thấp hơn ngưỡng nghe thấy của con người, được cho là có thể gây nhiễu tầm nhìn và khiến nhiều người nghĩ rằng họ nhìn thấy thứ gì đó.

Sự xuất hiện hoặc tồn tại của ma đối với nhiều người có thể là do ảo giác, ảnh hưởng từ sự nhiễm độc carbon monoxide.

3. Déjà Vu

Déjà vu trong tiếng Pháp có nghĩa “đã nhìn thấy”. Đây là cụm từ mô tả việc con người có cảm giác xa xăm, bí ẩn và khó tả về những sự kiện hay hình ảnh như từng chứng kiến hay nhìn thấy trước đây. Ví dụ, một phụ nữ bước chân vào toà nhà mà trước đó cô chưa từng đến, nhưng có cảm giác khung cảnh này quen thuộc một cách kỳ lạ.

Nguyên nhân hình thành Déjà vu vẫn là một bí ẩn, mặc dù có nhiều ý kiến được đưa ra nhằm giải thích cho hiện tượng này. Nhiều người cho rằng, Déjà vu là những hình ảnh về cuộc sống từ kiếp trước, hoặc liên quan đến trực giác và tâm lý của con người.

Trong một nghiên cứu, các chuyên gia nhận thấy một người đàn ông khỏe mạnh có thể trải qua hiện tượng Déjà vu khi người này uống thuốc để ngừa cúm. Déjà vu cũng có thể xuất hiện khi não bộ của người mã hóa không đúng cách một ký ức mới, hoặc không phản ứng khi thiết lập một cảm giác quen thuộc nào đó.

4. Bigfoot

Bigfoot là một sinh vật có nhiều tên gọi, ví dụ nó được gọi là Yeti khi được cho là xuất hiện ở dãy Himalaya, “người đàn ông hoang dã” ở Trung Á hay Yowie ở Australia. Mặc dù vậy, sự tồn tại thực sự của bigfoot vẫn là câu hỏi đối với giới khoa học.

Các bằng chứng rõ ràng về sự tồn tại của bigfoot chưa từng được thiết lập. Giới chuyên gia cũng chưa tìm thấy bằng chứng nào về răng hay xương của chúng, mà chỉ biết đến qua lời kể nhân chứng và những bức ảnh. Có giả thiết cho rằng, việc nhìn thấy của bigfoot thường liên quan đến các loài động vật to lớn, có thể dễ gây nhầm lẫn với người.

bigfoot-film-6595-1406712866.jpg

Hình ảnh được cho là quái vật Bigfoot xuất hiện trong rừng sâu. Ảnh: Wikimedia Commons.

5. Hiệu ứng giả dược (placebo)

Hiệu ứng Placebo, có nghĩa là “tôi làm vui lòng”, được bác sĩ áp dụng để tác động đến yếu tố tâm lý của người bệnh, tạo cho họ sự phấn khởi, tin tưởng để mau hết bệnh. Những viên thuốc giả chỉ chứa đường và không có hoạt động dược lý được sử dụng trong nghiên cứu y tế nhằm chứng minh thuốc trị liệu thực sự có hiệu quả hay không.

Tuy nhiên trên thực tế, hiệu ứng này có thể gây hoang mang hơn so với kỳ vọng ban đầu. Theo một số nghiên cứu gần đây, phương pháp này vẫn có tác dụng khi bệnh nhân được thông báo rằng họ chỉ đang uống thuốc giả. Một thử nghiệm khác cho thấy người được bôi kem giảm đau giả có cảm giác về hoạt động ít hơn ở vùng cảm nhận đau trong não bộ.

Việc xác định tính hiệu quả và quá trình tác động của phương pháp này để giảm đau, điều trị vết thương hay giúp bệnh nhân dễ ngủ hơn, hiện vẫn chưa được làm sáng tỏ.

Linh Anh (Theo Popular Science)

Nạn cân gian lộng hành khắp nơi

Hôm trước, khi ghé mua sầu riêng tại một chiếc xe tải đậu bên đường giá 15.000 đồng/kg, tôi đã tự nhủ với cái giá rẻ bèo so với các chợ hoặc siêu thị như vậy lại đang nghịch mùa nên nếu có bị cân thiếu cũng là đương nhiên.

Tuy vậy, tôi vẫn không thể hình dung hai trái sầu riêng lúc mua cân nặng 3,9kg, về nhà cân lại chỉ còn 2,9kg. Như vậy, tỷ lệ cân thiếu lên đến 26%.

Dẫu biết việc cân thiếu thường xảy ra ở những người bán hàng rong hay ở chợ, tuy nhiên, với những người bán hàng cố định, có cửa tiệm hẳn hoi, người bán vẫn cân điêu như thường.

Khi mua hải sản tại một tiệm (tôi không để ý tên) trên con đường resort Nguyễn Đình Chiểu (Mũi Né, Phan Thiết), lúc người bán cân xong, tôi đặt thử lên bàn cân ba lon bia chưa uống loại 330ml (ba lon tương đương 1kg cân nặng) thì mặt cân đồng hồ chỉ 1,35kg.

Tôi thắc mắc về độ chính xác của chiếc cân thì người bán trả lời cộc lốc: “Mua được thì mua, không mua thì thôi chứ ở đây cân nào cũng vậy hết”. Thái độ thách thức của người bán chứng tỏ họ chẳng “ngán” ai cả.

Mẹ tôi mua xoài ở một người bán quen trong chợ. Mua xong, ghé tiệm khác mua đồ, bà mượn cân cân lại thì 1,5kg còn có 1,3kg. Bà quay lại nói với người bán xoài thì chị ta lẳng lặng cân thêm cho đủ 1,5kg. Với khách quen mà chị ta còn cân gian như vậy thì người lạ mua chẳng biết chị ta còn cân gian đến thế nào.

Thông thường, các cơ quan quản lý ở địa phương hoặc không biết hoặc biết nhưng không xử lý (hay xử lý chưa nghiêm) nên người bán mới có thể cân gian thoải mái như thế. Tuy nhiên, thật khó tin khi những điểm cân gian nói trên đều hoạt động công khai.

Có thể nói do các cơ quan chức năng hoạt động chưa tích cực (như các ban quản lý chợ), các hiệp hội bảo vệ người tiêu dùng cũng chưa tạo được sự tin cậy nơi người tiêu dùng. Vì thế nên khi gặp “sự cố”, người ta ít khiếu nại, phần vì họ không biết khiếu nại ở đâu, phần vì sợ thủ tục rườm rà, mất thời gian mà hiệu quả chẳng đến đâu nên nếu thiệt hại không quá lớn họ cũng bỏ qua cho xong.

Tất cả các yếu tố nói trên vô tình tiếp tay cho nạn cân gian. Khi pháp luật chưa thể phát huy vai trò của mình để bảo vệ khách hàng thì người tiêu dùng hãy tự bảo vệ mình bằng cách tẩy chay những nơi bán cân thiếu đồng thời cảnh báo người khác để tránh mua phải những chỗ này.

Xem thêm: Bí đao nặng cả tạ, to như heo rừng tại Việt Nam

Lê Thị Ngọc Vi

Chia sẻ bài viết của bạn về đời sống, xã hội tại đây.

Con đường ‘đau khổ nhất Bình Phước’

picture-046-1406179619-8904-1406687261.j

Tuyến đường này thuộc Quốc lộ 13, đoạn đi ngang qua xã Thanh Lương, huyện Bình Long, tỉnh Bình Phước. 

picture-004-1406179480-6549-1406687261.j

Dự án nâng cấp đoạn đường trên đã được bắt đầu từ vài năm trước, nhưng đến nay mới chỉ được rải đá và bỏ mặc cho “nắng bụi, mưa lầy”. Trách nhiệm thuộc về ai?

picture-005-1406179365-9870-1406687261.j

picture-008-1406179461-6705-1406687261.j

Suốt mấy năm qua, người dân xã Thanh Lương phải hứng chịu hàng loạt những trận mưa bụi, đá mỗi khi có xe lưu thông qua lại. 

picture-015-1406179445-1646-1406687261.j

picture-025-1406179350-1272-1406687261.j

Người dân nơi đây hiền hòa, chỉ biết im lặng cam chịu và mong chờ một ngày không xa con đường sẽ được trải nhựa thẳng tắp. Nhưng ngày đó khi nào sẽ đến? 

picture-035-1406179303-2726-1406687261.j

Phải chăng vì mải mê lo những chuyện lớn hơn nên người ta đã bỏ quên con đường này chăng?

Xem thêm: Con đường đau khổ nhất quận 12

1-1406532399-1406532611-180x10-8183-1979

Quái xế bốc đầu xe máy đi hàng cây số 

Nam thanh niên ngồi khoanh chân trên yên xe phóng đi với tốc độ cao, biểu diễn “tài nghệ” đi xe một bánh gây thót tim.

Nguyễn Định Nhân

Chia sẻ bài viết, hình ảnh, video của bạn về thời sự, xã hội tại đây.

Muốn giàu thì đừng bỏ học như Bill Gates

Trong bài viết Muốn giàu đừng lấy bằng thạc sĩ Quản trị kinh doanh, thạc sĩ Mariana Zanetti – người đã tốt nghiệp chuyên ngành Quản trị kinh doanh, trường Đại học kinh doanh IE (Tây Ban Nha) đã đưa ra lời khuyên cho những người có ý làm giàu rằng: “Đừng phí thời gian học cao học mà hãy dành cơ hội để tạo ra nguồn thu nhập cho riêng mình ngoài khoản lương hiện có”.

Thông qua cuốn sách vừa xuất bản với tựa đề “Bong bóng MBA” (The MBA Bubble), Zanetti nhấn mạnh quan điểm, học cao học là phí phạm thời gian và tiền bạc. Bà cho rằng: “Nếu bạn muốn khá giả thì ở thời điểm nào đó trong cuộc đời mình, bạn phải tạo ra được nguồn thu nhập ngoài tiền lương”.

Bên cạnh đó, nữ thạc sĩ cá tính này còn khẳng định nếu muốn học cách lao động cho đồng tiền thì hãy tới trường, thậm chí muốn vất vả hơn nữa thì chọn cao học. “Có tấm bằng MBA cũng chẳng cái thiện cơ hội thành CEO SP là bao”, Zanetti viết.

Bài viết còn đưa ra bằng chứng cực kì thuyết phục về trường hợp của Bill Gates. Tỷ phú này là minh chứng điển hình cho việc làm giàu mà không cần tới bằng cấp.

Quan điểm “Những người giàu nhất trên thế giới đều là doanh nhân và họ không có MBA. Không ít trong số họ còn chẳng có bằng cấp nào hoặc bỏ học giữa chừng khi nhận ra rằng đại học đang dạy cho họ cách đi làm thuê và biết vâng lời” được kết lại với mục đích đề cao việc muốn giàu thì không cần phải lấy bằng thạc sĩ của tác giả cuốn sách trên.

Ngay sau khi quan điểm này được đưa ra, có rất nhiều ý kiến thảo luận, tranh cãi về việc có nên học thạc sĩ Quản trị kinh doanh hay không. Phần đông ý kiến đồng tình với cách suy nghĩ của Zanetti, thế nhưng cũng có người phản bác.

Độc giả Thanh Bình hiện đang sống ở Hà Nội cho rằng: “Hãy dành cơ hội để tạo ra nguồn thu nhập cho riêng mình ngoài khoản lương hiện có, không nên phí phạm thời giờ vào lấy bằng Thạc sĩ kinh doanh, đó là quan niệm chỉ đúng trong điều kiện ở những nước có nền kinh tế thị trường phát triển.

Còn ở Việt Nam thì theo tôi là hoàn toàn sai, đặc biệt là môi trường làm việc ở các cơ quan nhà nước và doanh nghiệp nhà nước thì tấm bằng là bảo bối cho mọi sự thăng tiến. Hiện nay chúng ta đang có nhiều thạc sĩ, tiến sĩ có văn bằng nước ngoài cấp hẳn hoi nhưng mù ngoại ngữ đó sao, còn chuyên môn của các vị này thì khỏi nói”, Thanh Bình nói thêm.

hoc-thac-sy-tai-nhat-5665-1406726249.jpg

Ở Việt Nam, làm cơ quan nhà nước không có bằng cấp gì thì không được ai ghi nhận.

Nickname Nguyễn Đức Thiện thì khẳng định: “Bằng cấp nào thì cũng có giá trị nhất định của nó, quan trọng là người học và nơi đào tạo như thế nào thôi. Người không có MBA mà làm lãnh đạo tốt thì rất hiếm và họ sử dụng kinh nghiệm từng trải của mình để ứng phó. Nhưng để giải thích được các hiện tượng trong kinh doanh, các kế hoạch dài và trung hạn thì cần phải có tư duy và tầm nhìn nhất định”.

“Bản thân nền giáo dục của nước ngoài đã cung cấp cho họ đủ kiến thức khi họ chưa lấy bằng MBA. Còn ở Việt Nam, nhiều người học xong đại học ra trường vẫn còn rất ngơ ngác, chưa ứng dụng được kiến thức mà mình đã học.

Học MBA cho ta cách để tự nghiên cứu, để tạo thói quen đọc sách và biết chọn lọc thông tin, biết các khái niệm và một chút xu hướng của thị trường… Tôi nghĩ nếu thật sự rãnh rỗi thì nên học MBA vào ban đêm. Học xong sẽ cảm thấy nhiều điều hay đến với mình”, độc giả Nguyễn Đức Thiện đề xuất.

Một bạn đọc khác có tên Tiến Nguyễn phân tích: “Muốn giàu? Ai chẳng muốn, có điều số người giàu chắc chỉ độ 1/1.000, số cực giàu chắc cỡ 1/1000.000. Cỡ như Bill Gate, Mark… thì thế giới chỉ có dăm người, trong khi đó số làm công là cực lớn, làm công cao cấp, sống thoải mái chắc cỡ 10, 20%… Và muốn đạt được thành công thì phải có học.

Bạn noi gương Bill Gate bỏ học, có xác suất 1/1.000.000 bạn sẽ giàu, có xác suất 999.000/1.000.000 bạn sẽ nghèo ( vì không có học). Bạn đi học, có xác suất 20% bạn sẽ có một cuộc sống thoải mái tuy làm công. Như thế, có học vẫn chắc ăn hơn, có học đâu có cản trở bạn làm giàu? Ý kiến của Tiến Nguyễn được khá nhiều người ủng hộ.

Độc giả Công Dân thì cho rằng: “Vấn đề là học cái gì và học như thế nào để phục vụ tối ưu cho mục đích của mình. Cần phải khẳng định rằng không có bằng cấp không có nghĩa là không học. Trong lĩnh vực mà Bill Gates làm việc, không thể làm giàu nếu không học, không có kiến thức. Ông ta đã, đang và sẽ học (tự học, tự nghiên cứu) để theo kịp với xu hướng phát triển của khoa học, công nghệ và các lĩnh vực khác có liên quan”. 

“Tôi đã từng học cao học và nhận thấy rằng tấm bằng MBA này đúng như tác giả Zanetti nói chỉ “làm đẹp bộ hồ sơ” mà thôi, không có nghĩa lý gì khác, nhất là MBA của Việt Nam”, thành viên giấu tên khác nhận định.

Bạn Phương HQ nói: “Cần phải phân biệt bằng cấp và kiến thức, chưa chắc là chúng tỉ lệ thuận với nhau. Người giàu không phải là họ học ít, mà là họ không quan tâm tới bằng cấp. Kiến thức, tầm nhìn họ có được chưa chắc gì các vị tiến sĩ có được”

Muốn làm giàu thì không nên lấy bằng MBA chứ không phải là không nên học. Cá nhân tôi đồng ý quan điểm với tác giả bài viết ở chỗ nên học và đúc rút từ thực tế và tránh lạm dụng và phụ thuộc vào sách vở, trường lớp…”, bạn Lê Khắc Chí nói

Độc giả có tên Thái Nguyễn phản bác: “Ý kiến mà  Zanetti đưa ra chỉ đúng 1/2 thôi bởi vì không học chắc gì họ đã thấy cơ hội. Còn những người học giữa chừng bỏ bởi vì họ nhìn được cơ hội và có một sự quyết tâm là “ok”, tức là họ sẵn sàng bỏ học theo đuổi nó”.

Thế nhưng ý kiến được nhiều người tán thưởng nhất đó là của độc giả Minh An, bạn này khẳng định: “Ở Việt Nam, làm cơ quan nhà nước không có bằng cấp gì thì không được ai ghi nhận”. “Ở Việt Nam, không có bằng cấp chẳng làm được trò trống gì”, bạn đọc Lam Anh đồng quan điểm.

Xem thêm: Thạc sĩ thất nghiệp suốt ngày trách móc xã hội

viendovaidau800x6802hr6st1tnlr-2452-9664

Thạc  đáng thương  hay bị so sánh với Bill Gates

Nếu lấy Bill Gates ra so sánh với những thiên tài “có bằng cấp” như Anbert Einstein, Isaac Newton, thì các bạn sẽ thấy những thiên tài “không bằng cấp” ở vị trí nào?

Tống Thu Thảo tổng hợp

Chia sẻ bài viết của bạn về giáo dục, học hành tại đây.

Nhân viên giao kẹo bị con chủ tiệm tạp hóa truy sát, 1 người tử vong

 Ngày 29/9 xảy ra vụ án có người chết tại chỗ, người khác trọng thương khi con trai chủ tiệm tạp hóa trên đường Quang Trung (Gò Vấp, TP HCM) cầm dao đâm loạn xạ. Bài viết được đăng tải từ báo Xahoi.

Nhân viên giao kẹo bị con chủ tiệm tạp hóa truy sát, 1 người tử vong

 Nhân viên giao kẹo bị con chủ tiệm tạp hóa truy sát, 1 người tử vong

Nhân viên giao kẹo bị con chủ tiệm tạp hóa truy sát, 1 người tử vong

 Trưa 29/7, anh Phạm Thanh Phú (27 tuổi, ngụ Hóc Môn) đi xe máy chở thùng kẹo singum phía sau đến giao hàng tại tiệm tạp hóa do bà Phạm Thị Hiền (57 tuổi) làm chủ trên đường Quang Trung (phường 8, quận Gò Vấp). Tại đây, bà Hiền bảo hàng chưa bán hết nên không lấy thêm. Anh Phú yêu cầu bà Hiền trả lại hộp trưng bày kẹo cao su nhưng bà chủ tiệm không đồng ý. Hai bên cự cãi, sau đó nam nhân viên bỏ đi.

Nhân viên giao kẹo bị con chủ tiệm tạp hóa truy sát, 1 người tử vong

 Đến 15h cùng ngày, anh Phú cùng đồng nghiệp Hà Quốc Duy (33 tuổi, ngụ quận 10) đi xe máy quay trở lại tiệm tạp hóa của bà Hiền. Tiếp tục đòi hộp kẹo trưng bày nhưng không được, anh Phú lấy cục đá ném vào cửa hàng làm vỡ kính. Từ trong nhà, con trai bà Hiền là Đỗ Toàn Châu (33 tuổi) vớ một cây sắt, một cây xăm gạo ném hai nhân viên giao hàng rồi cầm dao bầu lao ra truy sát.

Nhân viên giao kẹo bị con chủ tiệm tạp hóa truy sát, 1 người tử vong

 Bị tấn công, anh Phú và người bạn ra lấy xe định bỏ chạy nhưng bị con chủ tiệm tạp hóa lao đến đâm liên tiếp khiến cả hai quỵ ngã, xe chồng lên nhau. Anh Phú bỏ chạy một đoạn ngắn thì gục chết, còn người bạn bị thương chạy hướng ngược lại được mọi người đưa đi cấp cứu. Gây án xong, hung thủ vứt hung khí lại hiện trường và lấy xe máy tẩu thoát.

Nhân viên giao kẹo bị con chủ tiệm tạp hóa truy sát, 1 người tử vong

 Tại hiện trường, hai xe máy của nạn nhân nằm ngã chồng lên nhau cách tiệm tạp hóa vài mét. Thi thể anh Phú mặc quần jeans, áo đồng phục màu xanh bị đâm hai nhát ở phần tim và phổi, nằm ở đầu con hẻm cách tiệm tạp hóa hai căn nhà. Ở hướng ngược lại vài chục mét, mũ bảo hiểm cùng máu của đồng nghiệp anh Phú vương vãi khắp nơi. 

Nhân viên giao kẹo bị con chủ tiệm tạp hóa truy sát, 1 người tử vong

 Hiện trường bị phong tỏa nhưng hàng trăm người vẫn đứng đông nghẹt hai bên đường để theo dõi cảnh sát khám nghiệm khiến giao thông bị ùn tắc. Cảnh sát 113, Cảnh sát giao thông, dân phòng… được huy động để điều tiết hiện trường. 

Nhân viên giao kẹo bị con chủ tiệm tạp hóa truy sát, 1 người tử vong

 Cảnh sát thu giữ hai nón bảo hiểm, thanh sắt dài khoảng 40 cm, một cây xăm gạo bằng inox dài hơn 40 cm, một con dao bầu dài 25cm.

Nhân viên giao kẹo bị con chủ tiệm tạp hóa truy sát, 1 người tử vong

 Đến 16h30, sau khi cảnh sát hoàn tất khám nghiệm, thi thể anh Phú được đưa đi, bỏ lại hiện trường một vũng máu.

Nhân viên giao kẹo bị con chủ tiệm tạp hóa truy sát, 1 người tử vong

 Hai xe máy của nạn nhân cũng được chuyển về phục vụ điều tra.

Cảnh sát đột kích tụ điểm ăn chơi ở đất Cảng

Khi công an ập vào quán karaoke, Tú cùng 10 người bạn vẫn đang quay cuồng nhảy nhót, trong phòng ngổn ngang lon bia, vỏ chai và các đầu mẩu điếu thuốc cần sa. Bài viết được đăng tải lại từ Người Đưa Tin

Ngày 29/7, tin tức từ Công an quận Ngô Quyền (Hải Phòng) cho biết, đã khởi tố bị can Đinh Văn Tú (30 tuổi, ở phố Hai Bà Trưng) để điều tra Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy. Trước đó, qua công tác nắm tình hình địa bàn, các trinh sát phát hiện tại quán karaoke số 7 + 8 lô 22 Đông Khê có một số người thường tụ tập tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy.

Kẻ “đầu trò” là Đinh Văn Tú. Được chủ nhà hàng thuê giúp đón khách, xếp phòng, điều động nhân viên của nhà hàng khi khách có yêu cầu nhưng Tú đã lén lút tổ chức việc làm sai phạm trên. Vào thời điểm giáp ranh hết ngày cũ sang ngày mới, Tú lại điện thoại gọi các bạn đến nhà hàng hát karaoke, ăn chơi nhảy múa.

Trước khi vào mỗi cuộc chơi, Tú thường một mình đi mua cần sa về, sau đó cùng các bạn uống bia rượu nhảy nhót. Để cuộc chơi thêm đã, nhảy nhót cho tít hơn, Tú cùng các bạn thay nhau “cắn” cần sa. Rạng sáng 27/7, Công an quận Ngô Quyền đột kích tụ điểm ăn chơi này. Khi các trinh sát bất ngờ ập vào, Tú gồm 10 người đang quay cuồng nhảy nhót, trong phòng ngổn ngang lon bia, vỏ chai và các đầu mẩu điếu thuốc cần sa. Bị bắt quả tang, bọn Tú vẫn còn phê, chân tay dậm dật, đầu lắc lư.

Tháng “cô hồn”: Cô dâu dính bầu khóc ròng vì… kiêng cưới

Tháng 7 âm người ta thường gọi đó là tháng cô hồn phải kiêng kỵ vô lý như không được cưới,  hỏi, xây nhà, động thổ, bởi những quan điểm trái ngược nhau. Bài viết được đăng tải từ báo Afamily.

Khốn đốn vì 18 điều… kiêng!

Chị Nguyễn Thị Hường (phố Khâm Thiên, quận Đống Đa, Hà Nội) than thở: “Nhà tôi đen đủi, bất đồng trong “tháng cô hồn” vì các quan điểm trái ngược nhau. Ngay sáng mùng 1/7 Âm lịch, sau khi dậy sớm thắp hương, mẹ chồng đã tuyên bố là trong tháng này, kiêng mua sắm đồ đạc, xe cộ, đồ dùng gia đình, không ký kết hợp đồng, không đi lại quá khuya…”.

Trong khi đó, vợ chồng chị Hường dành dụm mãi mới đủ tiền mua xe máy cho chị đi làm thì mẹ chồng cấm tiệt, bắt chị giao tiền cho bà cầm vì lý do “tháng cô hồn dễ mất mát”. Bà còn dọa, mua xe tháng này, kiểu gì cũng mất hoặc tai nạn. Vậy là vợ chồng chị tiếp tục chịu khó đi chung xe. Nhưng, đúng ngày 1/7 Âm lịch thì xe của chồng chị cũng bị hỏng, mẹ chồng được đà: “Thấy chưa, tao nói có sai đâu”. Đen lắm”.

Xe hỏng, vợ chồng chị Hường định đi xe ôm, bà mẹ chồng cản: “Không đi xe ôm mất an toàn, đi xe buýt”. Để tránh xung đột quan điểm, vợ chồng chị đành đi xe buýt trong khi anh làm cách nhà gần 30km. Muốn 8h có mặt ở cơ quan, phải dậy từ lúc 5h, vệ sinh cá nhân, ăn sáng rồi đi 3 chặng xe buýt xuống nhà máy ở Hưng Yên. Hôm rồi anh về rất muộn lại bị mẹ chồng càu nhàu rằng “về quá trễ phạm 18 điều cấm là không tốt”. Thế là hai mẹ con lại bất hòa.

Cũng quan niệm tháng 7 Âm lịch không nên làm việc trọng đại, nên anh Hoàng Văn Minh (xã Thanh Nghị, huyện Thanh Liêm, tỉnh Hà Nam) đứng ngồi không yên. Anh Minh tâm sự: “Chúng tôi yêu nhau, cô ấy có bầu 3 tháng rồi. Lúc đầu bị gia đình phản đối, khi thuận rồi thì vướng tháng 7 Âm lịch, chưa cho cưới. Cứ gặp nhau là cô ấy lại khóc, nói bụng to nhanh mà hơn một tháng nữa mới có ngày đẹp thì xấu hổ, mất mặt. Tôi khổ vô cùng, muốn theo ý các cụ cho “lành” nhưng thấy cô ấy “bầu bí” mà cứ u sầu cũng thương lắm”.

Cũng trong tình cảnh trớ trêu vì vướng “tháng cô hồn”, chị Hà Thị Vân Anh (Vĩnh Lộc, Thanh Hóa) than thở: “Tôi có bầu 8 tháng rồi. Đợt cuối tháng 6 Âm lịch, mẹ chồng không cho mua quần áo cho con vì lý do chưa qua 7 tháng nên kiêng. Đến giờ sang 8 tháng thì bà lại cản rằng “vướng tháng cô hồn, mua đồ cho em bé rất kỵ”. Hôm qua đi khám bác sĩ nói tôi có nguy cơ đẻ non do có tiền sử sẩy thai, vậy mà chưa mua được gì cho con. Chiều qua chồng tôi mang về ít đồ sơ sinh mới, mẹ chồng biết chuyện, bắt mang đi trả, mắng ầm cả nhà. Vừa buồn lại vừa thương con”.

Lục đục trong nhà vì kỵ cả… ái ân

Chị Trà Ngọc Bích (phố Thành Công, quận Ba Đình, Hà Nội) chuyên bán buôn, bán lẻ đồ sơ sinh cho mẹ và bé, quyết định đóng cửa hàng nửa tháng để đi du lịch. Theo chị, nhiều khách kỵ mua sắm trong “tháng cô hồn” vì cho là không may mắn. “Những năm trước, tôi mở cửa liên tục nhưng bán chậm lắm. Năm nay rút kinh nghiệm nghỉ cho cả nhà đi du lịch thoải mái”, chị Bích nói

Nhiều người kiêng kỵ việc lớn còn có lý, đằng này chị Trần Thanh Hằng (khu đô thị Mỹ Đình II, quận Nam Từ Liêm, Hà Nội) lại cấm chồng “yêu” trong “tháng cô hồn”. Vì cho rằng, trong tháng này các linh hồn hiển hiện khắp nơi nên nếu “yêu” thì “âm khí” sẽ lập tức xâm nhập khiến sức khỏe vợ chồng yếu đi. Điều này làm cho gia đình anh chị lục đục, “cơm không lành, canh chẳng ngọt”. Còn anh Tuấn (chồng chị Hằng), ngay buổi tối đã bỏ ra khỏi nhà vì sự cương quyết vô lý đó của vợ.

Còn nhà anh Phạm Văn Luận (xã Tân An, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang) cũng vì quan niệm tháng 7 Âm lịch không may mắn nên bỏ lỡ cơ hội mua căn hộ giá rẻ, vừa với số tiền mà anh chị đã tích cóp. Còn nhà chị Vũ Thị Yến (phố Vũ Hữu, quận Thanh Xuân, Hà Nội) cũng đã bỏ lỡ cơ hội việc làm của con. Do con trúng tuyển vào một công ty nước giải khát lớn sau hơn một năm ra trường không có việc làm, nhưng vì xin được đi làm vào tháng 8 (Âm lịch) nên cơ hội này đã thuộc về người khác…

Chuyện kiêng vô lý

Hoàn toàn khác với những quan niệm nêu trên, các nhà nghiên cứu văn hóa dân gian đều cho rằng, tháng nào cũng như nhau, nếu chúng ta sống bằng tâm, đức, không lừa lọc, dối trá thì không cần thiết phải lo lắng, sợ hãi. Mọi người cần sáng suốt nhìn nhận không nên quá kỹ tính kiêng khem, sinh mê tín bởi những quan niệm này chưa được bất kỳ khoa học nào chứng minh là đúng.

Rằm tháng 7 hay còn gọi là lễ Xá tội vong nhân trùng với lễ Vu Lan, báo hiếu cha mẹ. Bản chất của ngày rằm này rất nhân bản, là lòng yêu thương con người với con người. Ngày có ý nghĩa mọi người tưởng nhớ, tỏ lòng biết ơn với tổ tiên và những người đã khuất.

GS.TS Phạm Đức Dương, chuyên gia về Ngôn ngữ dân tộc và Đông Nam Á chia sẻ rằng: “Ai cũng có thể có đức tin của mình song không nên sa đà vào mê tín. Nhiều khi chính sự sa đà quá mức sẽ khiến họ vuột mất cơ hội tốt, vận may một đi không trở lại”.

Đại đức Thích Thiện Hạnh, trụ trì chùa Vinh Phúc (thôn Quang Độ, xã Văn Môn, Yên Phong, Bắc Ninh) thì giải thích: “Dân gian kiêng kỵ là do quan niệm “tháng Ngâu” quá buồn, là tháng chia ly, mất mát. Hơn nữa, đây là tháng xá tội vong nhân… nên chuyên tâm thờ cúng, cầu cho những người đã khuất, vì cả năm đã cầu cho người sống rồi. Vì vậy, việc kiêng kỵ này đơn thuần do tâm lý, không có cơ sở khoa học. Thực tế, ngày xấu hay ngày tốt đến do quan niệm mà ra, hơn nữa Phật đã khuyên rằng ngày nào cũng là ngày tốt, tháng nào cũng là tháng tốt và không có ngày tháng nào xấu”.

Với những lý giải xác đáng của nhà nghiên cứu văn hóa có uy tín thì chuyện kiêng kỵ tháng 7 Âm lịch chỉ là “thói quen” hoặc do “tâm lý”, không có cơ sở khoa học.

Tháng 7 Âm lịch là tháng mưa nhiều, làm việc lớn nhiều bất lợi vì thời tiết xấu như cưới, hỏi, động thổ, xây nhà, cất nóc… Nhưng quan niệm tháng 7 Âm lịch là xấu, không ai muốn làm gì thì mọi việc sẽ đình trệ hết sao? Ở các nước phương Tây không kiêng kỵ gì mà họ vẫn phát triển mạnh mẽ hơn nước ta gấp nhiều lần thì mọi người lý giải thế nào đây?”.

Thượng tọa Thích Thanh Duệ, Phó Trưởng ban Nghi lễ – Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam.

Romelu Lukaku gia nhập Everton với giá 25 triệu bảng

 

Theo dự kiến, Lukaku sẽ có di chuyển từ Bỉ tới Hà Lan để tập trung cùng Chelsea chuẩn bị cho trận đấu giao hữu với Vitesse Arnhem vào chiều nay (30/7). Tuy nhiên, tiền đạo này lại bay máy bay thẳng từ Bỉ về Anh.

 

Bức ảnh được chia sẻ trên tài khoản Twitter của Lukaku cách đây ít giờ

Bức ảnh được chia sẻ trên tài khoản Twitter của Lukaku cách đây ít giờ

 

Cùng với đó anh cũng đăng một bức hình của mình đang ngồi trên một máy bay, cho một ngón tay cái lên và nụ cười tươi, cùng chú thích: “Thời điểm để viết nên một chương mới”.

 

Theo tờ Dailymail khẳng định thì Lukaku đã thông qua bản hợp đồng 5 năm cùng mức lương 75 nghìn bảng/tuần với Everton và mức phí chuyển nhượng được thống nhất giữa 2 đội bóng là khoảng 25 triệu bảng. Sự ra đi của Lukaku là được báo trước sau khi cầu thủ người Bỉ không còn nằm trong kế hoạch tương lai của Jose Mourinho, nhất là Chelsea đang phải đối mặt với việc đội hình sở hữu nhiều quá số cầu thủ ngoại quốc ở mức cho phép.

 

Romelu Lukaku

Lukaku đã sẵn sàng để trở lại Everton

 

Nói chuyện với talkSPORT về một thỏa thuận với Lukaku vào tuần trước, Martinez cho biết: “Rom thực sự phù hợp, thực sự mạnh tại Goodison.”

“Chúng tôi tạo ra một sự mối quan hệ tuyệt vời với các cầu thủ, và các cầu thủ với người hâm mộ, và đó là điều mà chúng tôi rất mong muốn được mở rộng.”, ông nói thêm.