CẬP NHẬT tin tối 11/4: M.U và Chelsea ‘săn’ tiền đạo của Porto. Pele thích… đá cho Barca nhất

Pele muốn thi đấu cho Barca

Huyền thoại bóng đá Brazil cho biết ông muốn thi đấu cho Barca vào thời điểm hiện tại. “Nếu tôi thi đấu trong bóng đá hiện đại, tôi sẽ chọn Barca” , Pele phát biểu trên tạp chí Time. Ông giải thích lí do chọn đội bóng xứ Catalunya: “Tôi có thể thi đấu cho 2 hoặc 3 đội bóng, nhưng lúc này, tôi muốn nói tôi chọn Barca. Phong cách thi đấu của họ giống với Santos hồi mà tôi còn thi đấu”. Trong sự nghiệp cầu thủ của mình, Pele dành phần lớn thời gian ở CLB Santos. Trước khi treo giày, huyền thoại bóng đá Brazil thi đấu cho New York Cosmos. Ông chưa bao giờ thi đấu cho một đội bóng nào ở châu Âu.

Suarez và Gerrard cùng nhận giải Cầu thủ xuất sắc nhất tháng Ba của Premier League

Suarez và Steven Gerrard đã cùng nhau chia sẻ giải thưởng Cầu thủ xuất sắc nhất tháng Ba của Premier League. Đây là lần thứ sáu Gerrard nhận giải thưởng cao quý này trong sự nghiệp cầu thủ của mình. Trong khi đó, Luis Suarez đã có 2 lần nhận giải thưởng Cầu thủ xuất sắc nhất tháng trong mùa giải này (lần đầu vào tháng Mười hai năm ngoái). Ông Brendan Rodgers đã nhận giải HLV xuất sắc nhất tháng Ba. Đây là lần thứ hai ông nhận giải thưởng HLV xuất sắc nhất tháng trong mùa giải này.

Hợp long cầu Nhật Tân vào 15/4

Ban quản lý dự án 85 – đại diện chủ đầu tư cho biết, cầu Nhật Tân bắc qua sông Hồng dự kiến được hợp long vào 15/4 tới. Khởi công từ tháng 4 năm 2009, đến nay các gói thầu thi công trên công trường cầu Nhật Tân đã bước vào giai đoạn cuối. Cây cầu dài 9 km, với phần cầu chính dài 3,7 km, đường dẫn 5,2 km. Mặt cầu rộng rộng 33,2 m chia thành 4 làn xe cơ giới, 2 làn xe bus, 2 dải xe hỗn hợp, có phân cách giữa và đường cho người đi bộ.

8-2335-1390908241-6031-1397187696.jpg

Cầu Nhật Tân dây văng đầu tiên ở Hà Nội đã được định hình. Ảnh: Nguyên Anh.

Cầu Nhật Tân là một trong 7 cầu bắc qua sông Hồng đoạn Hà Nội, kết cấu chính theo dạng dây văng với 5 trụ tháp hình thoi và 6 nhịp dây văng. Cây cầu này được kỳ vọng sẽ là điểm nhấn cho cảnh quan trên sông Hồng qua thủ đô Hà Nội bằng kiểu dáng kiến trúc đẹp.

Cầu Nhật Tân có vốn đầu tư lên tới 13.600 tỷ đồng, được triển khai đồng bộ với đường Nhật Tân – Nội Bài tạo nên một tuyến cao tốc nội đô hiện đại, rút ngắn thời gian di chuyển từ cảng hàng không quốc tế Nội Bài tới trung tâm Hà Nội. 

Dự kiến cầu Nhật Tân sẽ thông xe kỹ thuật vào ngày 10/10, nhân dịp 60 năm Giải phóng thủ đô.

Đoàn Loan

Mỹ đưa vệ tinh do thám lên quỹ đạo

altas5-launches-nrol67-spy-sat-6709-5788

Tên lửa Atlas 5 được phóng đi từ Căn cứ Không quân Cape Canaveral. Ảnh: United Launch Alliance

Tên lửa đẩy Atlas 5 mang theo vệ tinh NROL-67 được phóng đi từ Căn cứ Không quân Cape Canaveral vào lúc 17h45 (giờ GMT). Vệ tinh được đưa lên quỹ đạo nhằm thực hiện các nhiệm vụ của Cơ quan Trinh sát Quốc gia Mỹ (NRO). NRO là đơn vị thiết kế, lắp đặt và điều hành các vệ tinh do thám của quốc gia này.

Tên lửa được trang bị một động cơ Centaur và 4 động cơ đẩy tên lửa dạng treo. Với cấu hình này, tên lửa Atlas 5 có thể mang theo trọng tải khoảng 3.500 kg lên quỹ đạo ở độ cao hơn 35.000 km so với bề mặt Trái Đất. Tuy nhiên, theo Reuters, các thông tin về tải trọng của tên lửa hiện chưa được công bố.

Các chuyên gia cho biết tên lửa dự kiến được phóng đi hôm 25/3. Kế hoạch bị hoãn do trục trặc trong hệ thống radar theo dõi tên lửa. Radar là một phần trong hệ thống an toàn, đảm bảo cho một tên lửa gặp sự cố sẽ không đe dọa đến các khu vực đông đúc dân cư. Nếu một tên lửa rời khỏi đường bay dự kiến, các chuyên gia có thể kích hoạt thiết bị nổ để các mảnh vỡ tên lửa rơi xuống đại dương.

Linh Anh (Video: Reuters)

Nhân bản cây bách 5.000 năm tuổi

U47P5029T2D689448F24DT20140405-4105-2432

Cây bách được cho là do chính Hoàng Đế (Huangdi) trồng cách đây 5.000 năm. Ảnh: Baidu

Jiang Zeping, một nhà nghiên cứu của Học viện Lâm nghiệp Trung Quốc, cho biết quá trình nhân bản cây được thực hiện bằng cách sử dụng phương pháp sinh sản vô tính như cắt và ghép. 8 cây non được nhân bản từ cây bách cổ hiện đều phát triển tốt. Chúng được chuyển từ những chiếc cốc dinh dưỡng nhỏ sang chậu cây trồng lớn hơn để tiếp tục phát triển trong nhà kính.

Do tuổi thọ của cây bách quá cao nên việc nhân bản gặp khá nhiều khó khăn, tỷ lệ ra rễ thành công chỉ chưa đầy 1%. Tuy nhiên, “thật may mắn là chúng tôi đã thành công, dòng vô tính thế hệ hai có thể từ được nhân bản từ các cây non này sau từ 3-5 năm”, Jiang nói.

Tuổi đời lâu năm và quá trình lão hóa khiến chức năng của cây bị suy giảm. Theo Peng Hong, phó Cục trưởng Cục Lâm nghiệp tỉnh Thiểm Tây, cây bách đang ở tình trạng gặp nguy hiểm, vì vậy các gene tốt của nó cần được bảo tồn.

Theo Xinhua, dự án nhân bản bắt đầu từ tháng 3/2013 khi các nhà khoa học bắt đầu thu thập và nuôi cấy hơn 1.500 dòng vô tính. Dự án được cho là có ý nghĩa lớn trong việc bảo tồn các nguồn gene, đồng thời bảo vệ các loài cây quý có tuổi thọ cao.

Cây bách 5.000 tuổi có chiều cao 20 m, mọc ở đền Xuanyuan, gần lăng mộ Hoàng Đế tại tỉnh Thiểm Tây, tây bắc Trung Quốc. Khu vực này có khoảng 30.000 cây bách cổ với tuổi thọ từ 1.000 năm tuổi trở lên.

Linh Anh

Nhiều người thích xài đồ ăn cắp

Tôi đang sống và làm việc tại thành phố Newcastle, thuộc New South Wales, Úc. Đây là một thành phố nhỏ và chủ yếu là dân nhập cư da trắng, đồng thời không có nhiều người nhập cư Châu Á ở thành phố này.

Tôi làm việc tại một công ty phần mềm, ở cơ quan chỉ có tôi và một người Trung Quốc nữa là dân nhập cư Châu Á. Sau kỳ nghỉ lễ dài của công ty, một số người đã đi du lịch nước ngoài và trở về làm việc. Nhân ngày lễ Anzac (giống như ngày 27/7 ở nước ta), chúng tôi có một buổi dã ngoại liên hoan tại công viên.

Công ty có khoảng hơn 40 nhân viên tất cả các bộ phận và đều là những người rất trẻ, tuổi đời chưa quá 40. Trong khi kể chuyện về chuyến đi của mình, một nhóm người đi du lịch Việt Nam về đã kể lại cho chúng tôi nghe chuyện ăn thịt chó ở Việt Nam.

Thực ra chủ để này không có gì đáng nói vì trước khi các bạn ấy đi thì chúng tôi đã thảo luận vấn đề này rồi, nhưng sau chuyến đi, họ kết luận thêm một chi tiết mới đó là: “Chó được thịt ở Việt Nam có nhiều con bị ăn cắp từ Thái Lan, Lào, Campuchia”.

Một cô bạn khác không tham gia chuyến đi đó đã hỏi: “Thế sao biết là đồ ăn cắp mà người ta vẫn ăn nhỉ?”. Một anh bạn khác đi Nhật về cùng vợ và các con đã bảo thế này: “Chắc người ta không biết chứ biết ai lại còn mua làm gì?”. Rồi anh ấy kể về việc ở Nhật người ta đang xôn xao việc nhân viên hàng không của Việt Nam tiêu thụ đồ ăn cắp và mang về nước bán.

Sau một hồi bàn tán sôi nổi, cậu bạn người Trung Quốc đã bảo: “Nói chung, dù Việt Nam hay Trung Quốc thì tôi nghĩ chắc họ cũng thích dùng những đồ đó (đồ ăn cắp) nên nó mới phát triển”.

Tôi gần như im lặng suốt buổi nói chuyện vì chẳng biết nên nói gì trong trường hợp ấy.

Tất cả những điều này đã làm tôi suy nghĩ rất nhiều. Liệu có phải nhiều người Việt mình thích dùng đồ ăn cắp, những thứ đồ không có nguồn gốc xuất xứ không rõ ràng? Tôi không thể kết luận ở đây nhưng sau vài ngày suy ngẫm, tôi có vẻ đồng tình với suy diễn này của các bạn ấy.

Tôi kể vài ví dụ dẫn đến sự đồng tình của tôi. Ngày còn nhỏ, nhà tôi sống ở một vùng quê tại Hải Dương. Cứ vài tuần, thậm chí vài ngày lại có người đến nhà gọi cổng rồi bảo rằng: “Tôi làm việc trong quân đội có lấy được chiếc bạt, cuộn dây thừng, cái nồi áp suất, cái máy ảnh cơ…. của đơn vị. Gia đình có lấy tôi để lại rẻ cho?”.

Chẳng biết ở những nơi khác thế nào nhưng ở chỗ tôi thì gần như chuyện này ai cũng biết. Mẹ tôi bao giờ cũng dặn, nếu thấy ai đến nhà gạ gẫm thế thì đóng chặt cổng vào, đừng có cho người ta vào nhà. Ấy thế mà chẳng biết có ai mua không, họ vẫn cứ quay lại gọi cổng đều đều.

Khi tôi lớn lên, đi học trọ thì luôn luôn xuất hiện những tay mặt lấm mày lét đến tận cửa phòng gõ cửa rao bán nào giày, dép, kính mắt, máy ảnh, máy tính bỏ túi…” ăn cắp được” để lại rẻ cho.

Chẳng cần biết hàng đó là chất lượng hay không nhưng người bán hàng luôn luôn dựa vào chiêu hàng ăn cắp, bán giá rẻ. Vậy phải chăng người Việt ta thích dùng hàng ăn cắp?

Thiết nghĩ, các cơ quan, chính quyền, người dân nên quản lý, tuyên truyền, giáo dục lại sao cho dân ta khi tiêu thụ hàng hóa thì nên tìm đến những hàng có nguồn gốc rõ ràng, minh bạch, đã được kiểm định và chất lượng chứ cứ như hiện nay thì đúng là mang tiếng cho một quốc gia quá.

Xem thêm: Sám hối của thực tập sinh bị bắt vì ăn cắp tại Nhật

Thịnh Nguyễn

Chia sẻ bài viết của bạn về đời sống xã hội  tại đây.

Tôi suýt chết vì tắm biển Vũng Tàu gặp nước xoáy

Tôi năm nay 33 tuổi, là thạc sĩ Quản trị kinh doanh tại Úc. Sau bao nhiêu năm nỗ lực miệt mài và chờ đợi, vừa rồi tôi đã được gọi định cư theo diện tay nghề ở Úc. Bạn bè thấy tôi sắp đi nên mới rủ đến chơi nhà người quen ở một làng chài biển Phước Hải (Bà Rịa – Vũng Tàu).

Tính tôi lại hơi tham, đã không biết bơi,  thấy biển sóng lớn, có phần hung dữ, vậy mà vẫn ráng tắm bởi tâm lý ra tới biển mà không tắm thì tiếc quá. Tất nhiên là tôi vẫn nhát gan nên chọn nơi bằng phẳng nhất (theo mắt thường nhìn thấy trên bãi cát).

Bãi biển rất yên tĩnh vì ít khách du lịch, thi thoảng có vài người địa phương (tôi nhớ đa số họ là nữ) đi ngang qua. Tôi và ông xã (tên Minh) và một người bạn (tên Quang) cùng nhảy xuống. Anh bạn này cũng biết bơi, nhưng lại không biết đứng nước.

Vừa xuống, sóng đã đánh ào một cái, ba người chúng tôi như ba con kiến dạt ngay vào bờ. Hai vợ chồng tôi lồm cồm bò ra tắm tiếp. Anh bạn thì vừa ra đã bị sóng đánh dạt mất chiếc vòng tay may mắn, nên không biết thế nào lại trở lên bờ. Hai vợ chồng tôi chỉ đứng tắm chỗ nước ngang hông, nên nghĩ chắc không sao.

Bỗng dưng trong tích tắc, chúng tôi bị lọt vào một vùng trũng (sau này tôi mới nhớ đó là vùng nước xoáy), chân không tới. Tôi hết hồn, bám ngay vào chồng. Lúc đó tôi vẫn nghĩ quan trọng là phải giữ tinh thần, không được hoảng loạn, và chồng tôi cũng liên tục nhắc điều đó.

Vì vậy tuy hoảng sợ nhưng tôi vẫn cố thả lỏng, không bấu víu quá mức làm ảnh hưởng cho người cứu mình. Nếu biển yên thì không có gì để nói, lần này biển lại động, sóng liên tục ập vào rồi lại cuốn mọi thứ ra.

Minh – chồng tôi cố hết sức cũng không kéo tôi vào được dù chỉ một tấc. Lúc này, ông xã cũng hoảng rồi, la lên được có 2 chữ: “Quang, cứu”. May mắn thay, anh bạn trên bờ nghe được rồi. Nếu anh ấy vẫn ở dưới nước thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

May hơn, nãy giờ không có ai qua lại trên bờ, nhưng ngay lúc đó có một anh dân chài đi ngang qua. Lúc này tôi vẫn còn khá bình tĩnh vì còn tin rằng anh bạn trên bờ sẽ giúp mình được và anh dân chài kia sẽ nhanh chóng kéo tôi lên thôi.

Lúc đó, Minh còn đủ sức nâng đỡ tôi lên, nên tôi còn trồi lên ngụp xuống được. Vì thực chất chúng tôi đang ở khá gần, nên vẫn thấy khá rõ những gì xảy ra trên bờ. Anh dân chài mặc một bộ đồ màu xanh dương đậm, nét mặt khắc khổ và đội nón tai bèo.

Tuy nhiên,  anh ấy đứng đó rất lâu mà không nhảy xuống cứu tôi. Lúc này, tôi uống nước đã khá nhiều, sau này nghe Minh kể lúc đó Minh phải ngụp xuống chống luôn chân xuống cát (đầu cách mặt nước khoảng 40 – 50 phân) để nhấc tôi lên vì đuối quá, rồi lại trồi lên thở rồi lại ngụp xuống như vậy.  

Cảm giác lúc đó thật đáng sợ. Mỗi lần tôi trồi lên được, tôi đều ráng hết sức mà hớp hơi, nhưng vừa ngụp xuống là phải ngoi lên ngay chứ không giữ được. Bình thường hớp một hơi như vậy người ta có thể nín thở cả 20 giây chứ chẳng chơi. Vậy mới biết, người ta chết đuối đa phần vì sợ và mất bình tĩnh.

Anh chài vẫn đứng nhìn. Sau này anh bạn tôi nói, anh chài bảo: “Cầm giùm tao bao thuốc coi” và anh ấy cứ đứng do dự mặc cho anh bạn kia trình bày và năn nỉ. Anh ấy vẫn đứng nhìn xa xăm thế kia, mặc cho tôi và ông xã đang thi nhau lặn, ngụp.

Sau này ông xã tôi nói, không thể trách người ta vì không biết người ta đang nghĩ gì. Có thể là người ta tưởng mình đang giỡn, gần xịt thế mà, có thể người ta đang đánh giá tình hình, lựa cơn sóng mà bơi hay gì đấy.

Tôi vẫn thường hùng hồn tuyên bố: “Không sợ chết, chỉ sợ già” vậy mà lúc này tôi lại cảm thấy một sự bất lực dâng trào, thấy mình quá nhỏ bé giữa đại dương và hoang mang nghĩ: “Không thể làm gì được nữa rồi”.

Lúc ấy tôi lại chợt nghĩ: “Mình ngu ngốc quá, sao lại để lọt vào cảnh này. Phấn đấu gian khổ bao nhiêu năm, để đến trước khi huy hoàng lại có kết cục bi thảm này. Phải chăng số trời đã định? Nếu vậy thì thật là mỉa mai quá và thật là đau quá. Mình còn bao nhiêu hoài bão, ước mơ, mình không được sống để đi tiếp nữa sao?”.

Tôi lại nghĩ đến mẹ, tôi đi thế này chỉ sợ mẹ vật vã khóc than đau đớn cho tôi. Tất cả các ý nghĩ xảy ra rất nhanh, chỉ trong vài giây là cùng. Thật đúng là sự màu nhiệm, một “thiên thần áo trắng” đang bước tới.

Ở cái bãi biển hoang vu này mà trong vài phút có đến hai người nam là dân địa phương đi qua. Cậu bé độ 20 tuổi, cao lêu nghêu, mặc cái áo thun dài tay màu trắng. Thật sự tôi không để ý được chuyện gì trên bờ nữa rồi, sau này tôi chỉ nghe kể cậu bé ấy quăng ngay nón nhảy ngay xuống để cứu tôi.

Lúc đó anh dân chài cũng đã ra xong quyết định. Có lẽ anh thấy cậu bé kia nhảy xuống, hay anh đã nghĩ ra được cách tối ưu cứu tôi chăng? Có thể do góc nhìn nên tôi không thấy cậu bé bơi ra, chỉ thấy anh chài đang chầm chậm, chầm chậm lội ra (chứ không phải là bơi).

Trên miệng anh còn ngậm điếu thuốc và anh còn vội kéo thêm vài hơi thuốc.Thật là hài hước, lúc đó không biết sao mà tôi lại giận mình đã gây phiền phức cho người ta quá, phải lội xuống ướt hết đồ. Cái thân mình đang uống nước và ông xã sắp vọp bẻ, cả hai sắp chết đến nơi thì không lo.

Cuối cùng thì cậu bé đã ra tới. Dù khoảng cách khá gần nhưng biển liên tục sóng ra sóng vào nên di chuyển theo một hướng nhất định là điều cực khó. Tôi nhớ mình không dám bấu víu vào cậu quá mạnh, chỉ có kéo cái áo cậu bé muốn rách luôn thôi.

Anh chài cũng đã ra tới nơi, cả hai dìu tôi vào. Nếu chỉ có một người thì cũng không biết thế nào, nên tôi vẫn thầm cám ơn cả hai người đó. Lên đến nơi an toàn, tôi không phải thở được hồng hộc, mà chỉ thở được lướt kha lướt khướt vì quá mệt.

Tôi ráng cám ơn anh chài, anh ấy bỏ đi ngay. Tôi nhìn khuôn mặt cậu bé, cũng thất sắc đứng thở như chưa hiểu có chuyện gì xảy ra. Tôi ráng nói: “Cám ơn em” và cậu bé cũng quay đi ngay. Tiếc quá tôi không kịp xin số liên lạc của hai ân nhân cứu mạng mình, đặc biệt là cậu bé kia.

Bây giờ tôi ngồi viết lại câu chuyện mà người ê ẩm, đầu nhức và một bên cổ hình như bị trặc vì ngước đầu lên quá mạnh và nhiều lần. Lúc tôi ngồi trên bờ được vài phút, nước biển bắt đầu thi nhau tuôn ra từ mũi.

Sau khi chết hụt, tôi ra chợ ăn sáng với mọi người vì tim đập chân run và đói lả. Lúc đó tôi mới cảm thấy quang cảnh, sự náo nhiệt xung quanh nó mới quý biết chừng nào. Vậy là tôi vẫn sống, suýt nữa đã có một “kịch bản” khác rồi.

Tôi hình dung rõ mồn một là đã “lên thiên đường” và gia đình tôi sẽ đau khổ quằn quại như thế nào. Đúng như lời Phật nói: “Mạng sống nằm trong hơi thở”. Mạng sống con người quá mong manh và sống chết lúc nào không ai biết được.

Đang ăn, tôi nghe ai đó nói chuyện: “Bây giờ phải chi có 750 triệu….”. Lúc đó tôi chợt nhận ra, chỉ có mạng sống con người là quý giá nhất, mất đi mạng sống thì 750 triệu hay 750 tỷ gì thì cũng là vô nghĩa. Nhưng vòng xoáy cuộc đời làm cho ta chỉ biết tới tiền tài, vật chất chứ ít khi nào để ý đến sức khỏe hay tính mạng của mình.

Nhìn lại sự việc, tôi rút ra được rằng hầu như cái gì xấu sắp xảy ra cũng có dấu hiệu cho mình thấy, nhưng chỉ vì ta không để ý hay quá tự tin mà không cảnh giác mà thôi, đến khi quá muộn thì…

Đêm trước khi tắm biển, chú người quen đã xách đèn pin dẫn tụi tôi đi một vòng trên bờ biển. Lúc này do thủy triều nên nước đang cuốn ra xa bờ lắm. Tôi thấy rõ những hố nước, không sâu lắm, chỉ độ 30 đến 50 phân nhưng lại rất rộng, như một cái ao.

Tôi nghe giải thích đó là do nước xoáy. Tôi còn hỏi chú: “Mấy cái ao này nó như vậy luôn hay sao chú?”. Chú nói: “Không, có lúc này lúc kia chứ con”. Dấu hiệu thứ nhất, mà tôi không chịu để ý. 

Dấu hiệu thứ hai, anh bạn mới xuống đã bị đánh bay cái vòng tay vì sóng mạnh. Vậy mà tôi cũng không biết sợ. Khi tôi vừa lên được bờ, mấy cô dân chài chạy lại, nói: ‘”Tụi con đừng có tắm ở chỗ này, chỗ này có mấy cái ‘ao’, có người chết ở đây rồi”. Thật là hú hồn hú vía.

Tôi muốn nhắn nhủ với các bạn đừng bao giờ cho con em mình đi biển mà không phải là đi theo, bơi theo. Trẻ em phải mặc áo phao hoặc tay đeo phao. Không thể chỉ dựa vào cái phao bơi được, vì sóng có thể đánh bạt cả người và phao bất cứ lúc nào.

Không thể dựa vào bất kỳ ai khác, vì không ai có thể quan tâm con em mình bằng mình. Các bạn thanh niên đừng vì bốc đồng mà tách xa đồng loại, hoặc vì quá tự tin mà mạo hiểm một cách ngu dốt như chúng tôi.

Đã bước xuống đại dương thì ta chỉ như con kiến mà thôi, không ai biết dưới chân mình đang có những cái bẫy nguy hiểm nào rình rập. Ngay cả khi bạn nghĩ có người sẽ giúp bạn, thì cũng chưa chắc là bạn sẽ được đưa lên bờ mà còn thở.

(Xem thêm: Dòng chảy xa bờ – kẻ giết người nguy hiểm khi tắm biển)

Bên cạnh đó, bạn phải biết rõ khu vực mình đang tắm, biển động sóng to thì không nên xuống và nếu không biết bơi thì ở trên bờ chơi hoặc rửa chân bằng nước biển là vui rồi.

Qua sự việc lần này, tôi thề phen này sẽ quyết học bơi, phải học bơi để tự cứu mình chứ không thể cứ trông chờ thiên thần tới cứu. Tôi biết chắc sẽ có người bảo “ngu thì chết chứ bệnh tật gì”, thật ra tôi mong càng nhiều người nghĩ như vậy càng tốt, chỉ mong các bạn đừng có lặp lại cái ngu ấy của tôi.

Tôi hy vọng câu chuyện của mình sẽ giúp ích cho một ai đó, vì vậy tôi vô cùng biết ơn nếu bạn có thể chia sẻ nó cho bạn bè và người thân. Bạn không thể tưởng tượng bạn sẽ cảm thấy thế nào nếu lâm vào tình cảnh đó đâu, nên nếu có người cảnh báo cho bạn trước thì vẫn tốt hơn là không ai nói gì.

Trước kia, tôi đã đi biển nhiều lần, cũng đã hai lần gặp nguy hiểm. Lần đầu là tại Hồ Cốc, ở gần bờ mà cũng bị sóng đánh dạt vào mấy bãi đá ngầm nhọn hoắt, tôi sợ quá nên nhảy lên ngay.

Lần thứ hai ở biển Cần Giờ, bãi biển này vốn bằng phẳng nhưng tôi vẫn bị hụt chân, may mà có người sát cạnh bên nên không sao, chỉ bị uống vài ngụm nước. Tuy nhiên, con người ta thường “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ” vì thoát nạn nhanh quá nên chẳng để lại ấn tượng gì nhiều.

Điều cuối cùng là tôi xin các bạn nếu có biết tôi thì đừng để cho mẹ tôi biết câu chuyện này dù trực tiếp hay gián tiếp, vì mẹ tôi rất hay lo. Xin cảm ơn các bạn đã đọc hết câu chuyện của tôi.

Xem thêm:  Kỹ năng thiết yếu để thoát khỏi tử thần khi tắm biển

Trịnh Thị Bích Thủy

Chia sẻ bài viết của bạn về đời sống xã hội tại đây

Xôn xao 2 ô tô chung biển số xanh ‘san bằng tất cả’

Nhiều người dân Thanh Hóa xôn xao về hai chiếc xe ô tô trên địa bàn cùng gắn chung một biển số xanh được đọc chệch là “san bằng tất cả”

Đó là chiếc xe Lexus RX 350 và một chiếc xe Toyota Corolla màu trắng gắn cùng biển số “VIP” màu xanh là 36B-6789. Biển số này thường được dân chơi xe sành điệu đọc chệch thành “san bằng tất cả”. Điều ngạc nhiên là có thời điểm cả hai chiếc xe cùng ngang nhiên đỗ cạnh nhau, cùng vào một gara ô tô để bảo dưỡng…

Xôn xao 2 ô tô chung biển số xanh 'san bằng tất cả' - Ảnh 1

Chiếc xe Lexus RX 350 mang biển số “khủng” (ảnh: Thanh Niên).

Nhiều người tò mò không biết cơ quan nào của Thanh Hóa lại được phép sở hữu chiếc xe sang trọng và có biển số “khủng” như vậy.

Xôn xao 2 ô tô chung biển số xanh 'san bằng tất cả' - Ảnh 2

 Hai chiếc xe chung biển số ngang nhiên dựng cùng nhau (ảnh: Dân trí).

Theo thông tin ban đầu, biển số 36B-6789 được Phòng CSGT Công an Thanh Hóa cấp cho một chiếc xe Ford Laser, thuộc Công an tỉnh Thanh Hóa. Tuy nhiên, không hiểu sao nó lại được nhân thành hai để gắn sang một chiếc xe Lexus RX 350 và chiếc Toyota Corolla đó.

Nhiều người dự đoán, có thể hai chiếc xe trên đều là xe không có giấy tờ.

Câu hỏi đặt ra là tại sao hai chiếc xe đó không bị cơ quan chức năng phát hiện và xử lý?

To tiếng giữa đêm vì chuyện ân ái, vợ cầm cuốc đánh chết chồng

Bị chồng đánh vì không chịu “chiều”, người vợ cướp được hung khí liền đánh trả khiến ông chồng tử vong tại chỗ.

Chiều 10/4, tin từ thượng tá Cao Tiến Mai – Trưởng Công an huyện Nam Đàn, Nghệ An cho biết, cơ quan này vừa ký lệnh bắt bà Nguyễn Thị Liên (54 tuổi) để điều tra nghi vấn về hành vi giết người.

Nạn nhân vụ án không ai khác lại chính là ông Bùi Văn Vừa (59 tuổi, trú tại xóm Bắc Sơn 2, xã Nam Hưng, Nam Đàn), chồng của bà Liên.

Trước đó, vào ngày 9/4, ông Vừa được mọi người phát hiện đã chết tại nhà riêng. Tuy nhiên, khi tiến hành khâm liệm để tổ chức mai táng, mọi người phát hiện trên cơ thể nạn nhân có nhiều dấu vết lạ. Ngay sau đó, sự việc được báo lên chính quyền địa phương, Công an huyện Nam Đàn.

Tiến hành khám nghiệm tử thi, cơ quan điều tra kết luận nạn nhân tử vong do bị vật cứng đánh vào đầu và người. Biết vụ việc có dấu hiệu tội phạm, cơ quan chức năng đã tiến hành vào cuộc điều tra làm rõ.

Qua quá trình điều tra, Công an huyện Nam Đàn đã tiến hành bắt bà Nguyễn Thị Liên để lấy lời khai và điều tra về vụ việc.

Bước đầu, bà Liên khai với cơ quan điều tra, khoảng 3h ngày 9/4, hai người to tiếng vì bà không chịu “chiều chồng”. Sau đó, bà Liên bị chồng kéo tay lôi ra sân và dùng thanh sắt phi 16 đánh đập. Trong lúc bị đánh, bà Liên cướp lại được thanh sắt và đánh trả chồng. Chưa dừng lại ở đó, bà Liên tiếp tục cầm cây cuốc dựng ở sân, đánh hai nhát mạnh vào đầu và cổ của chồng. Khi ông Vừa gục ngã tại chỗ, bà Liên vào nhà tiếp tục ngủ coi như không có chuyện gì.

Sáng sớm cùng ngày, bà Liên tỉnh dậy phát hiện chồng nằm chết ở sân nên hô hoán người dân và cho rằng ông Vừa bị trúng gió. Tại cơ quan điều tra, bà Liên còn khai nhận, hơn 10 năm trước bà đã từng dùng dao chém ông Vừa bị thương.

Hiện vụ việc đang tiếp tục được cơ quan chức năng điều tra làm rõ.

Mẹ nhẫn tâm cho con trai 11 tháng uống thuốc diệt cỏ để cùng chết

Do trục trặc tình cảm với chồng, người mẹ 31 tuổi ở Hà Nội đã cho con trai mới 11 tháng tuổi uống thuốc diệt cỏ Paraquat – một loại hóa chất cực độc – để cùng chết.

Paraquat là hóa chất cực độc (người dân gọi đây là “thuốc cỏ cháy”). Nhằm cố gắng
làm giảm tỷ lệ tử vong, nhiều nước trên thế giới đã cấm sử dụng Paraquat, các nước
còn lại quản lý sử dụng Paraquat rất chặt chẽ

Sau gần 2 ngày được tích cực cứu chữa tại Khoa Nhi, Bệnh viện (BV) Bạch Mai, tối 9-4 bé trai 11 tháng tuổi ở huyện Đông Anh, Hà Nội đã tử vong do ngộ độc thuốc diệt cỏ Paraquat

Trước đó, vào ngày 8-4, bé trai cùng mẹ là chị D.T.H. (31 tuổi, ở huyện Đông Anh) được đưa vào BV Bạch Mai cấp cứu trong tình trạng ngộ độc rất nặng.

Theo gia đình thuật lại, sáng cùng ngày, mẹ cháu bé đã cho cháu uống thuốc diệt cỏ Paraquat sau đó mẹ cháu cũng uống để cùng chết. Hai mẹ con uống hết 100 ml thuốc diệt cỏ Paraquat và 4 viên thuốc ngủ. Gia đình phát hiện đưa vào cấp cứu tại BV Bắc Thăng Long và được tiếp tục được chuyển lên BV Bạch Mai. Cháu bé được chuyển vào Khoa Nhi cấp cứu và điều trị tích cực nhưng đã không qua khỏi.

Hiện tại mẹ của cháu bé là D.T.H đang điều trị tại Trung tâm Chống độc (BV Bạch Mai). Sáng 10-4, bệnh nhân đã được được lọc máu nhưng tình trạng sức khỏe vẫn rất nguy kịch.

Theo một số người họ hàng nội ngoại của chị H., thời gian qua, vợ chồng chị có trục trặc về chuyện tình cảm, đã can ngăn khuyên giải nhưng chưa giải quyết được. Bản thân chị H. thời gian gần đây buồn nhiều, sức khỏe sa sút. Chị H. công tác tại trạm thủy nông gần nhà. Vợ chồng chị H. hiện còn một con trai 4 tuổi.

Theo Trung tâm chống độc, BV Bạch Mai, Paraquat là hóa chất cực độc (người dân gọi là “thuốc cỏ cháy”). Điểm đặc biệt của Paraquat là rất có áp lực với phổi, gây tổn thương phổi và xơ phổi tiến triển không hồi phục, nguyên nhân chính dẫn tới tử vong.

Rất nhiều biện pháp điều trị đã được nghiên cứu và áp dụng nhưng nói chung hiệu quả rất hạn chế trong việc cứu sống bệnh nhân. Trên thế giới, nhằm cố gắng làm giảm tỷ lệ tử vong, nhiều nước đã cấm sử dụng Paraquat, các nước còn lại quản lý sử dụng Paraquat rất chặt chẽ.

Bác sĩ Nguyễn Tiến Dũng, Trung tâm Chống độc, BV Bạch Mai, cho biết Paraquat là thuốc diệt cỏ gây tử vong rất cao, tỉ lệ có thể lên đến 90-95%. Các ca có cơ hội điều trị khỏi nếu bị ngộ độc với liều nhỏ (dưới 3mml).

Trên người, loại hóa chất này có thể gây tổn thương loét miệng họng (với biểu hiện đau rát miệng họng). Paraquat nếu nhỏ lên da có thể gây thối thịt vì vùng da, cơ đó bị “cháy” dẫn đến hoại tử.

Việc điều trị ngộ độc Paraquat rất tốn kém, có thể phải lọc máu 3-5 lần với phí 12 triệu đồng/lần nhưng khả năng cứu sống cũng rất thấp.

Tuy nhiên, thời gian gần đây Trung tâm Chống độc liên tục tiếp nhận các ca ngộ độc do ống thuốc diệt cỏ Paraquat, hầu như ngày nào cũng có bệnh nhân nhập viện do ngộ độc hóa chất này. Có tháng trung tâm tiếp nhận khoảng 40 – 45 trường hợp uống thuốc diệt cỏ. Bệnh nhân đến từ nhiều tỉnh thành phía bắc.

Tùy mức độ ngộ độc uống thuốc diệt cỏ, bệnh nhân có biểu hiện da xanh, niêm mạc nhợt, chảy máu chân răng, xuất huyết nội tạng (đi tiểu, đi ngoài ra máu), xuất huyết não, xuất huyết dưới da.